vendredi 5 octobre 2018

Lời người tha hương (Phần 7)

Một ngày chủ nhật, một ngày cuối tuần, ánh nắng mặt trời rực sáng, nhiệt độ lạnh 7°C, vào buổi sáng.Đã gần 11h trưa rồi, không khí se lạnh.Âm thanh khu phố giảm dần.Vài chiếc xe qua lại, một vài bóng dáng đôi tình nhân.Chủ nhật mà, ngày nghỉ ngơi thật hoàn toàn thoải mái.Và để nạp năng lượng cho ngày đầu tuần sắp tới.Lại tiếp nối những chuỗi ngày của một kiếp người, không ngừng nghỉ, có điều đặc biệt là ta không có ý thức, chưa ý thức được, kiểm điểm lại những hành động, diễn biến của Tâm ý và sự lay động của thể xác, cùng hòa nhịp,ta sống trong vô thức. Những công việc, tính toán,mua bán, nói, cười, điện thoại, trong những lúc hàn huyên, chuyện vui, buồn, được, mất, hơn,thua.Ta chẳng kiểm soát được trong từng giây phút, từng hơi thở mạnh, nhẹ, thoải mái, nhẹ nhàng, nặng nhọc, trong ngày. Trong một ngày,ta bị vây phủ bởi nhiều vấn đề, phải giải quyết, phải thực hiện, và toan tính cho ngày mai, ngày sắp đến, trong tương lai.Thật ta không sống trọn vẹn của một ngày thật đầy ý nghĩa.
Đời sống con người hiện nay, như là một cuộc săn đuổi, một cuộc chạy đua, điểm đến là một cái gì đó mơ hồ, không xác định, không định hướng, và chẳng quan tâm.Ta chỉ biết làm, và làm, trôi lăn theo giòng nước, trong tương lai, không ngừng nghỉ.Ta chỉ cảm nhận, thể xác ta năng hoạt động, nhưng ta không cảm nhận được, cái gì điều khiển cho thể xác ta hoạt động, và khi thế xác cảm thấy mệt mỏi,ta cần nghỉ ngơi, trong vô thức.
Hàng loạt tin tức về tình hình thế giới thật sôi động.Xoay quanh hai chủ đề:
-MỸ áp đặt thuế lên Trung cộng.
-Cái chết của Trần Đại Quang, chủ tịch nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Hầu như, tất cả chúng ta đều biết, và bao nhiêu câu hỏi, được đặt ra, về cái chết của ông Trần ai này.(Bị đầu độc... bị thanh trừng bởi một nhóm đối lập... dù là bạn vàng đồng chí hướng). Người lãnh tụ cô độc... trong phạm vi chiếc ghế.
Chết, chết... một chữ chết, có thể nói, chữ chết này,ghê sợ hãi hùng khi nghe đến.Từ xưa, đến nay,ai cũng tránh né nó, nói, nghe, đến chữ này.Cố tình tránh xa, tránh xa như tránh một mùi hương vị, khi có ngày trở trời, trái gió,đau bụng... và bắt buộc phải viếng thăm đồn bồn...
Hoặc khi lỡ đạp nhầm một vật gì đó, cảm giác tựa như cỏ mượt, ẩm ướt, còn đọng hơi sương đêm qua, trên đường đi...vung vãi,rơi rớt... của các đồng chí cẩu tặc.
Vì sao ta phải chết? Phải mang trên đôi vai chữ chết này? Không giới hạn tuổi tác, không kỳ thị.Ta có tránh được cái chết không?Ta có sống ngàn năm chăng? Và phải làm thế nào để khỏi chết?
Đầu năm, giữa năm, cuối năm... đừng nói đến cái chết.Ê...ê, xúi quẩy... đừng nói đến cái chết.Tôi van xin ông,xin ông thương, đảng quang vinh ơi,Chư vị Hòa thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni ơi, Linh mục ơi,con chiên ơi, Phật tử ơi.
Tôi không muốn nghe, không muốn biết, không chấp nhận, cái chết. Tôi không muốn Ông Bà Nội, Ngoại,Anh Chị Em,con cháu của Tôi chết. Tôi yêu, Tôi thương, người thân yêu của Tôi, nên Tôi không muốn ai (chệt).Thế kỷ 21 này, Tôi có bác sĩ mổ xẻ, Tôi có thuốc chữa trị... Đông Tây Nam Bắc, nên Tôi nghĩ, Tôi sẽ thoát chết, đúng vậy không? Thời nay, là thời khoa học hiện đại, có thể cứu vãn mạng sống, dù bất cứ giá nào?Bao nhiêu năm qua,ta còn thay đổi được giới tính,... còn tánh còng lưng,dạ bẩm thưa... thế nào,khoa học hiện đại có thể thay đổi được chăng?
Hôm qua, hôm nay, ngày mai, Tôi đã, sẽ, điếu tang ai đó? Và ai kia,ba vái, một nén nhang cho Tôi?
Tiếng chuông nhà thờ ngân vang, rền vang tiếng mõ tụng, đọc kinh và tụng kinh cho ai? Một vị áo trùm đen, một bóng áo vàng bay phất phới vì ai? Cầu siêu và cầu hồn cho ai? Tôi không muốn bỏ căn nhà vài từng lầu thật đẹp, hơn hẳn bao nhiêu nhà mọi người, khổ quá ông thần chết ơi.
Tôi đã tuôn trào bao nhiêu mồ hôi, nước mắt,toan tính, mưu mô,lường gạt, bịp bợm, ăn cướp,tham nhũng, mà tạo dựng nên,bao nhiêu đầu tư hợp pháp, bất hợp pháp, của Tôi... Ông nhà quàng ơi.
Ông giời ơi, tại sao ông nỡ lòng nào, tuôn rơi một trận mưa dầm dề, để rồi tài sản của Tôi, trôi theo giòng nước lũ, khổ quá ông giời ơi. Tôi không biết lội, không biết bơi sông, nhưng Tôi có thể vượt qua biển Thái Bình Dương, Đại Tây Dương, để Tôi còn gởi tiền, gởi bạc, vàng,$, cho con cháu Tôi được sinh sống ngoài phạm vi luật an ninh mạng, sống nơi hải ngoại, của xứ Đại Tư bản, ông giời ơi.
Tại sao, Ông xua một giòng thác lũ... Ông không nghe, không biết và run sợ danh tiếng của chúng tôi là đảng cộng nô Việt của xã hội chủ nghĩa,hay sao? Chúng tôi, đã từng gom góp của cải, vật chất của nhân dân, những người nô lệ của chúng tôi, để tạo dựng gia sản cho con cháu chúng tôi.Chúng Tôi, đã thực hành theo lời căn dặn ông Chủ Tàu cộng của chúng tôi, thêm mắm thêm muối độc dược vào thức ăn, uống, nói chung thực phẩm, để cho nhân dân Tôi nêm nếm, yêu mến hương vị, thể theo lời yêu cầu của nhân dân Tôi!!.
Ông thần chết ơi, chậm chậm, đôi chút và nhẹ tay ông nhé.Đảng cộng sản quang vinh của chúng tôi sẽ ghi khắc ơn ông, và sẽ đề cử ông trở thành nhà lãnh đạo vĩ đại của chúng tôi, ông hứa nhé... hứa nhé..., sẽ có các đồng chí Gà,Chó,Bò,Ểnh ương,Bò cạp,Nợn... phục dịch ông, tùy sở thích, sự chọn lựa của ông.
Ông sẽ có được một nếp sống xa hoa,cho gia đình ông, cho dòng họ ông, đầy đủ tiện nghi vật chất, bằng nước mắt, xương máu của đồng bào Tôi.Vạn vạn tuế Ông.
Sự ra đi của hai nhà lãnh tụ đại gia đình Việt Nam, kết tình thông gia, là (Trần)ai,ai oán và nghiên thành (Đỗ) nước,hại dân, hại nước... đã trở thành một đề tài, cơm áo, cho các nhà doanh thương, chuyên nghiệp, đầu tư... nhà Tâm Linh, đồng bóng, ngoại cảm, thầy bói...cơ hội ngàn vàng, biết đâu,bói ra ma... quét nhà ra rác, hốt được một mớ tiền,trong lúc tình hình đất nước hiện nay, mạnh ai nấy hốt.Ăn ké một tí, cũng chẳng thiệt thòi gì cho đất nước, cũng chẳng mất một mảnh đất nào của đất nước, vì chẳng còn gì để mà mất, chỉ còn lại những đám cỏ dại mọc...
Hai ông:"Trần Đội Quần+Đỗ Đại Thiến", nhập gia về cõi vĩnh hằng nào, thế giới nào? Có thể nói, chúng ta phải chờ đợi sự thông báo kết quả trúng tuyển của kỳ thi hội,do Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất tổ chức.Vì chúng ta thừa biết, Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đã tổ chức long trọng đại lễ cầu siêu cho ông Chủ tịch nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, với sự tham dự của các Chư vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức, Tăng Ni, và Phật tử.
Tôi miên man suy nghĩ,đo lường, và những dấu chấm hỏi trong tâm trí,bay lượn, tựa như một bầy vịt giời,đang tung cánh bay về phương Nam ấm áp, tạm trú, một mùa Thu vừa đến, đã đến, sương mù, lạnh.Hoa lá ủ rũ, vì sự ra đi của một anh tài đất nước, đã từ bỏ thiên đường xã hội chủ nghĩa, mà vị anh hùng đã ôm ấp trọn một đời,trong nỗi uất ức, hận thù của nhân dân miền Nam nói chung, trong suốt 43 năm qua, và miền Thượng du Bắc phần nói riêng.
Tôi thật ngạc nhiên vì sự đổi đời hiện nay. Thay vì lo cho người còn ở lại, thì ngược lại,chú trọng ưu đãi cho người ra đi, nhiều đặc ân,ân sủng hơn.Chẵng có một buổi lễ long trọng nào để cầu nguyện cho người sống, cho những tù nhân chính trị, cho những tù nhân phạm pháp,cho những tù nhân cai nghiện, cho những nhà cầm quyền thay đổi sự cai trị bằng bạo lực, bạo tàn vô đạo.Những buổi lễ long trọng nào, dành cho những con người bất hạnh, khổ đau, nghèo nàn, bệnh hoạn... không một ai biết đến, không một địa vị trong xã hội, không một quân hàm trên vai, luôn gánh chịu những điều bất hạnh trên đôi vai... đến từ những con người cai trị, thông hiểu cách thức thiến nợn, bằng cấp mổ xẻ của giai cấp bần cố nông.
Tiếng than van, rên rỉ,lan tỏa khắp nơi trong không gian, từ xưa đến nay, từ thế kỷ nào, vẫn tiếp diễn xoay vần, không thay đổi.Người ra đi yên tĩnh, còn người ở lại.... hãy tiếp tục còng xương sống, để mà đóng góp máu và nước mắt.
Trong thời gian qua, đảng ta phải hứng chịu nỗi bất hạnh vì hai đại tang.Còn đại lễ, đại tang thứ hai của đồng chí Đỗ nước, Đỗ nhà thì sao? Có do giáo hội Phật giáo Việt Nam đảm nhiệm hay không? Tôi nghĩ, dù sao được mọi sự ưu đãi, chắc chắn,Chư vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni, sẽ vô cùng hoan hỷ, hoàn thành sứ mệnh của Đức Phật giao phó cho đệ tử của Ngài.
Hầu như, trong mắt của các nhà Tôn giáo, không dành riêng một đặc ân nào cho giới,bần cố nông, bần cùng trong xã hội, những con người còng lưng, những con người khốn khổ, vô sản,thí xã máu huyết và nước mắt.
Đôi mắt là cửa sổ linh hồn,ta vẫn thường quan niệm, định lý, định nghĩa như vậy, phải không? Nhưng thật đôi mắt này, có nhìn thấy sự thật, có làm chứng cho cái thấy chăng? Tôi thấy hay không thấy?Ta thấy gì?Vàng bạc, châu báu, biệt thự, đất đai màu mỡ, quyền uy,kẻ hầu người hạ, v.v...Đôi mắt ta chỉ nhìn thấy những điều này thôi sao? Đôi tai nghe gì? Tiếng hò hét, kêu than, tiếng khóc, tiếng rên, tiếng nói oan ức, tiếng nguyền rủa, tiếng kêu la thất thanh, vì nỗi đau hành hạ của thể xác và tiếng thét sau cùng, vĩnh biệt cõi dương gia này.
Hay đôi tai, nghe tiếng êm ả,cung phụng, của bọn tì nô,trong chốn phòng the, chốn phòng the của một mái ấm gia đình hay chốn phòng the nơi thanh lâu? Đôi tai nghe tiếng tung hô,dạ bẩm Ngài,quà biếu cho Ngài, và nghe tiếng rên khe khẽ, nhẹ nhẹ tay chút, của sự vuốt ve thể xác, và gải ngứa của các bầy Tiên nữ công nghệ? Chắc chắn, đúng 99% của cổ phần 99 năm đặc khu kinh tế.Ôi thật sung sướng thay,vui sướng thay, đôi gót hài.
Bao năm qua,ta trọn đủ,nhờ khúm núm,dạ bẩm thưa, nên vinh hoa phú quý, hôm nay. Dù biết hậu quả, ngày sau mai sau,ra sao, ta vẫn không lo sợ, chấp nhận.Yên tâm, gia đình ta đã được thừa hưởng những tài sản của ta để lại.Đời cha hy sinh cho đời con.Thật đáng sợ.Tội ác nào,ta lại không dám làm.
Ôi chao ôi, đồng chí chó này thật chắc nịch, bọn tư bản khéo tay quá.Chúng yêu thương, nâng niu, ôm ấp,nay vào tay chúng ta,ta phải biết thưởng thức món giả cầy, phải tận hưởng.Nhân tiện,ta trả thù cái bọn tư bản đã khinh khi,mắng chửi chúng ta, từ bấy lâu nay, nào là rừng rú, nào là thiến nợn, nào là thất học, nào là móc túi... móc, móc của nhân dân, nào là lường gạt, nào là bịp bợm, nào là khát máu, nào là cắt cổ, nào là uống máu.. các cô trinh nữ, các cháu ngoan của Bác,v.v...
Món giả cầy thật tuyệt vời.Lão Đỗ ta,đà 101 tuổi, tẩm bổ nó từ lúc chập chững học nghệ thiến nợn, trưởng thành và trường thọ, thì nay, không còn gì để tiếc nuối cõi trần ai.Ta nhượng lại, món giả cầy cho con cháu các đồng chí nam nữ chúng ta, liên hoan,ngự trị,ngai vàng còn đây.Phải để lại mùi hơi hám các đồng chí giả cầy trên các đồng chí chúng ta, để dễ bề phân biệt ta và bọn thế lực thù địch tư bản.Vì chúng cùng màu da và tiếng nói như chúng ta.
Thành thật phải nói,sau năm 1975, những năm đầu các bộ đội,cán bộ đảng viên, vào miền Nam.Tôi ngửi toàn là hơi hám, mùi vị, rừng rú, tỏa trong không gian thành phố Sài Gòn, nhưng không biết phát xuất từ đâu, về sau, biết được, từ hang Pắc...t..hay..bó...chó.Miền Nam,43 năm qua, lại tiếp nhận,hơi hám các đồng chí giả cầy, trên người các cán bộ nam nữ ta.
Nhất là các chị cán bộ, tỏa mùi vị giả cầy.
Trông sao trơ trẽn quá, dù làn da trắng buốt,nhờ vào núp bóng bao nhiêu năm qua trong rừng rú hang động bắt chó.
Tôi rất ngạc nhiên,khi thấy một chú mèo hoang, đối diện anh bộ đội, công an.
Bỗng nhiên, đồng chí mèo, lông dựng ngược, sừng sộ, còng lưng,nhe răng, tựa như đối diện với một đối thủ cực kỳ nguy hiểm... trong vài giây đồng hồ.. đồng chí mèo vụt biến mất vào khu phố. Tôi thật không hiểu, động tác của đồng chí mèo, bất chợt... một ngọn gió nhẹ,lùa vào khứu giác Tôi,à... thì ra... mùi hương đồng chí chó phát ra từ các cán bộ nam nữ đồng chí chúng ta.
_Loay hoay,cố gắng làm theo động tác của đồng chí mèo, Tôi vội bước nhanh đến góc phố vắng, và... hình như bị trúng gió độc, Tôi không uống rượu.. mà làm chó ăn chè trên vĩ hè.Xin lỗi các bạn, khi phải viết điều này,thô tục quá, phải không.
Tôi gần như bị khủng, mỗi khi tưởng nghĩ đến.Hà Nội,36 phố phường, thật không dám bàn luận, miễn bàn, các bạn nhé.
36 phố phường xa xưa, còn bây giờ, không biết phường gì... phường công an chắc chắn rồi...hay phường mèo mỡ gà đồng... của miền Bắc,sau khi bản tuyên ngôn độc cướp năm 1945.Và Sài Gòn,sau năm 1975, bệnh dịch đến từ Bắc phần, một tấm bảng vẽ hình bàn tay,trong tư thế đang chỉ đạo... tại một cửa hàng ăn...
(Chính Nó), Tôi đã hiểu, tạm ngừng... tạm ngừng vì muốn ọi.
Mùa Thu đã đến rồi,ngự trị rồi,ã ảm đạm quá, nhưng tràn đầy sự thu hút, dành cho các danh nhân thi sĩ Tố... Hữu, hữu ích... trong việc tố tụng... tố cáo... những nhà thi sĩ chuyên nghiệp đấu tranh cho nhân quyền.Những chiếc lá vàng úa trên cành,rơi rụng trên vĩ hè,trơ trụi thân cây,co rút trong không khí lạnh giá, tưởng chừng như đã chết.Nhưng không, nó đang âm thầm, âm thầm, chờ đợi, phục sinh, sinh sôi, nẩy mầm,hoa lá xanh tươi trên cành, thời gian của một mùa Xuân sẽ đến, sắp đến, phải không, thưa các bạn.Và ta, có còn đây, để được tận hưởng hương vị bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông? Có còn,hay, biết, thấy, nghe, chế độ độc tài đảng trị sụp đổ, một lần, một lần này thôi, của kiếp người.
Việt Nam lạ, cái gì cũng lạ, tất cả đều lạ.
Robert Nguyen.
Liège Wallonie Belgique,
Le 03/10/2018.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire