jeudi 18 octobre 2018

Chào mừng ngày 17/10/2018

Lại buông viết, lại cầm viết, viết tiếp.Bao nhiêu năm qua rồi, bây giờ,ta mới thật sự thấy, sự gian dối,lường gạt, bịp bợm, mị dân, đã không còn gì để che dấu được nữa.Lường gạt luôn cả thế giới của đảng cộng sản Việt Nam.
Đồng bào ta ơi, đã hiểu, đã thấy, đã thật sự thấy, hiểu chăng? Có còn tiếp tục, đeo đuổi, chấp nhận không, hởi đồng bào Tôi? 43 năm qua rồi, có đủ sống hay không đủ sống? Bất công thật bất công? Mạnh hiếp yếu? Đã thấy rõ, bộ mặt kẻ ăn cướp chưa? Ai là người ăn cướp? Đã thấy rõ sức mạnh của kẻ cầm cán cân công lý của cộng sản chưa? Vẫn chưa được nếm toàn vị mùi vị của cay đắng,chua chát, của đảng cộng nô này? Vẫn chưa thỏa mãn niềm khao khát uống vị xã hội Thiên đường chủ nghĩa cộng sản hay sao?
Bệnh dịch, cơn dịch, không ngừng lại tại một địa điểm nào, đồng bào có hiểu chăng? Bệnh dịch của con vi trùng tham lam, đầy bản chất sắt máu, một con vi trùng rừng rú, sẵn sàng dẫm đạp lên xác đồng loại, để mà rút rỉa,thụ hưởng, cho no nê, cho đã cơn khát uống.Xã hội của chủ nghĩa cộng sản là giai cấp, là vô trật tự, vì sau bức màn sân khấu, cởi bỏ những trang sức, những màu sắc mảnh vải che thân, trong một hài kịch, lộ nguyên hình lông lá, cốt khỉ vẫn hoàn khỉ.
Thiên đường cộng sản,đào tạo con người, trở thành những kẻ sát nhân, tội đồ, ăn cướp, một băng nhóm xã hội đen.Nhân dân là người nô lệ, không có giai cấp nào trong xã hội dành cho người nô lệ.Dù có được ban phát,ban thưởng, chỉ là mật ngọt trên lưỡi thớt dao bén nhọn.
Thiên đường cộng sản, không có những cảm giác, không cảm xúc của một con người biết xấu hổ, mắc cỡ, của những hành động phi pháp, không có danh dự của một cá thể con người, vô cảm đối với đồng loại chủng tộc.
Danh dự của một cá nhân không có, thì làm gì nói đến danh dự của Tổ Quốc.
Mặt trơ,mày đá, là chuyện bình thường, không khác gì loại cầm thú, mạnh sống, yếu chết,nhai nuốt lẫn nhau.
Thương dân,ta phải nhìn, nghe tiếng nói người dân.Đường xá, ngập lụt,dơ bẩn, nghèo nàn thất học, bệnh viện không đủ để đáp ứng cho con bệnh.Nhân dân không được một trợ cấp xã hội như những nước phương Tây, lại hô hào để có được một nhà hát giao hưởng như phương Tây, trong khi nhân dân đã thực hiện quyền công dân trong một đất nước, là đóng thuế, góp phần vào công việc xây dựng cho đất nước.
Việc gì ta phải giải quyết trước tiên, thưa mạng sống của nhân dân.Sự ăn uống, bệnh hoạn, thiếu thốn về mọi vật chất vì quá nghèo, và vì sao quá Nghèo???
Trọng trách, nhiệm vụ, nhà lãnh đạo?
Ta phải vận dụng tất cả khả năng,sẵn có của ta, để nhân dân được ấm no, trong những điều kiện đời sống ta có thể.Dân êm ấm,ta yên ấm, bằng người lại...ta sẽ không ngồi yên, ngủ yên.Vì sao, dân ta nghèo nàn, khổ đau, bệnh hoạn như vậy? Lỗi tại ai? Tại nhân dân hay tại ta? Chắc chắn là tại ta,ta lãnh đạo,ta chịu trách nhiệm.Tại vì ta không có khả năng lãnh đạo, tại vì ta chỉ muốn vơ vét, tại vì ta muốn lợi dụng quyền hành của ta,ta chỉ muốn bát cơm ta và gia đình, dòng họ ta được đầy đủ... còn ngoài ra ta không cần biết, không quan tâm vì xem nhân dân như là kẻ nô lệ.Xem nhân dân, như những con người con hầu, ở đợ,kẻ phục dịch cho ta, cho gia đình ta và cho dòng họ ta.
Nếu đã xem nhân dân là người phục dịch cho ta... thì chính ta, gia đình ta, dòng họ ta là những người ăn thịt và uống máu nhân dân ta.Món nợ máu này,ta sẽ trả cho đến bao giờ mới chấm dứt.Của hôi, của ăn cướp... không bao giờ bền vững, không bao giờ nằm mãi trong tủ sắt của nhà ta.Ta không tin nhân quả,ta không sợ tội ác, tội lỗi ta làm, chỉ vì ta là bậc tôn quý,con cái của đảng, không ai dám kết án ta, vì ta là quan tòa,ta có quyền quyết định và xử án.Ngoài ta ra, không ai có quyền quyết định.Ta là đấng Tối cao,ngai vàng này của ta..
Xin hãy một lần, trong đêm vắng, nhìn lại, nhìn lại thật con người của ta, hãy nhìn lại những tấm gương của những kẻ bạo tàn, độc ác, độc tài,đi về đâu?
Nhìn lại những diễn biến đã xảy ra trên thế giới, cuối cuộc đời của kẻ độc tài là gì...? Họ không bị đem ra một xứ sở nào khác để xét xử, và kết án, những gì họ đã làm, mà bị kết án ngay chính nơi đất nước họ,ngai vàng của họ ngự trị,cai trị.
Đời người,ai rồi cũng qua.Nhưng làm thế nào, buông xuôi đôi tay, đôi tay không nắm lại, êm thấm ra đi... vì biết rằng, gia đình ta, dòng họ ta, không gì tổn hại.
Một đời người, được sử sách ghi chép, được ca tụng, truyền tụng, cho những thế hệ sau hay là nhận sự nguyền rủa.
Ta có vay,ta phải trả.Đó là định luật bất biến.Không liên quan gì đến Tôn giáo.
Tôn giáo là một bức tường,ngăn chặn ta vượt qua.Một công cụ, để ta dùng lại những việc làm tội lỗi, tội ác, đổi với tất cả sự sống trên quả địa cầu này.(Nếu chấp nhận Tôn giáo).
Vượt qua bức tường, thì ta chấp nhận một hành trình đầy gai góc, đầy những hầm hố, đầy những bãi mìn, bom đạn và chết chóc.Ta sẽ không còn than van, trách cứ, sự hối hận muộn màng.Dễ thôi,ta yêu người thì được người yêu lại, bằng ngược lại...(Trừ ra các bậc Thánh). Trí tuệ đến muộn, tất cả đều quá muộn màng.
Nếu vì sự ham muốn bã vật chất,danh vọng, mà gây tạo tội ác, thì tốt hơn, cơm cà dưa muối, ngày ba bữa, nghêu ngao ca hát, ngã lưng, một giấc mộng lành, yên bình.
Cảm ơn cô Anh Chi của tháng 10, mùa Thu,2018, và bài viết của nhà báo Nhật Phong.Nhân dịp, mẹ Nấm hít thở khung trời Tự Do.
Cùng một thời điểm của thiên tai... và những bàn tay đầy quyền lực của những kẻ sát nhân đã san bằng những dấu vết trên mặt đất, người, vật, cây cỏ,hoa màu, không một chút xót thương, không một chút lương tâm, giòng nước bạc màu tang
tóc.
  Dế nhủi Wallonie.
Le 21/10/2018.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire