Phàm đã là con người,mang một thể xác mong manh.Có một tri giác để nhận biết, nhận biết tất cả, nóng, lạnh,đau, khổ,vui, buồn,sung sướng, thỏa thích,hả hê, bằng lòng, không bằng lòng, không vừa ý, không thích, biết sự phải, biết sự quấy, biết xấu hổ, biết điều tốt và không tốt.Biết sợ hãi khi gặp hiểm nguy, biết cách đối trị với mọi vấn đề.Biết lường gạt người, biết dùng mọi thủ đoạn để cướp giật của cải, tài sản của người.Biết trộm cắp, biết ăn cướp là phải giết người để bịt miệng.Biết tham muốn những điều xằng bậy.Biết cách chia rẽ, người với người, để mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình.Biết ích kỷ,tham lam, giận hờn, hận, oán, trách móc,v.v...
Một vài thí dụ điển hình về cái biết.
Cả một tấm thân này tròn đủ cái biết cả bầu Vũ trụ này.
Tấm thân ngà ngọc này, người với người, có sai khác, nhưng cái biết không sai khác.Chiều cao, kích thước, nặng nhẹ, đẹp, xấu, giàu, nghèo,danh vọng, địa vị xã hội, chức quyền và ngược lại.
Ngay cả đến các loài cầm thú, cũng đều có cái biết như con người, nhưng có nhiều điểm sai khác về lối hành xử của con người Con người vượt trội hơn về mọi mặt
Tôi không cần phải giải thích, chắc chắn các bạn, có thể đồng quan điểm về những nhận xét, một cái nhìn khách quan của Tôi. Tôi không phải là một chuyên gia về Tâm lý hay chuyên gia về một nghành nào trong xã hội... của bộ xương cách trí này.
Một cái nhìn lại của tổng quát.Để chúng ta, nhận thấy được, nhận biết được, về thể xác vật chất này, và cái gọi là cái biết.
Nhưng Tôi rất tiếc, không đi sâu,đào sâu về phần riêng biệt:Cái mà Tôn giáo gọi là
(Tâm,Linh hồn, Thần thức...), rất nhiều từ ngữ để gọi, để gợi lên một vật thể gì đó một khái niệm của vật thể trừu tượng vô hình, tùy theo Tôn giáo.
Cái đó, sống động...vẽ ra tất cả.Và từ đó, nẩy sinh ra những hột giống... những nỗi khổ vô cùng tận, không chấm dứt.Nó chỉ chấm dứt, khi chúng ta ước muốn.Phải tự mình quyết định.
Điều mà Tôi muốn thưa cùng các bạn, đó là bản ngã.Vì muốn mưu cầu lợi ích cá nhân, vì muốn bảo tồn sinh mạng, vì tiếc nuối, vì tham lam, vì cái Tôi trong từng cá thể, trong gia đình, trong xã hội.Chúng ta không muốn chết, không muốn già, muốn mình trẻ đẹp mãi, ăn ngon, mặc đẹp, đầy đủ vật chất, đôi khi quá dư thừa.Không muốn rời bỏ người thân yêu, nói chung, mình khước từ và không nhìn nhận, không chấp nhận một sự thật, dù đó là sự thật.
Chúng ta, thấy, nghe,hay, biết, từ khi có được sự hiểu biết.Chúng ta, không muốn ai vượt trội hơn mình.Chúng ta đã từng tổ chức tiển đưa người thân yêu hoặc chia sẻ nỗi đau mất mát người thân quen, nhưng rồi,ta vẫn không chấp nhận, nó, là sự thật.Để đối diện với nó, sự thật, của một đời người, trong kiếp này và những kiếp tiếp nối trong tương lai.Nỗi sợ hãi, nỗi lo lắng, buồn phiền,ám ảnh,bao trùm, vây phủ chúng ta, từ đó... làm ta chùn bước,ta im lặng, cúi đầu, chấp nhận và đổ tháo cho cái gọi là định mệnh.Ta không dám phấn chấn, vươn lên, vượt qua nó.Để rồi, nhận biết được nỗi lo lắng sợ hãi của chúng ta, thì đây là cơ hội sẽ đến cho những con buôn, để lợi dụng điểm yếu này,dễ bề thao túng, quyết định cuộc đời của Ta.
Sự hy sinh của ta có mất mát gì không? Cho gia đình ta và cho tất cả, vì sao, vì trong cùng một hoàn cảnh như nhau.
Sự lẫn tránh hôm nay, nhưng rồi sẽ đến hôm sau, tuần tự, sẽ đến phiên ta.Nếu ta thấu đáo nỗi đau của ta, thì người cũng như vậy.Vậy tại sao ta phải lẫn trốn, phải lẫn tránh nó, và ngoảnh mặt làm như không quen biết.Ta không thể nào tách biệt cộng đồng nơi ta đang có mặt.Căn nhà yêu quý của ta đang trú ngụ, vách tường nhà ta cùng chung vách người.
Vách tường sụp đổ thì... bạn đã hiểu.
Sự hy sinh của người, vì ai...? Vì sao, người hy sinh như vậy? Có một giây phút nào, bạn tự đặt câu hỏi cho chính mình? Tại sao họ làm vậy? Họ không sợ mất tất cả hay sao? Và vì ai? Họ có gia đình, thân bằng quyến thuộc hay không? Họ có địa vị trong xã hội hay không? Vì nguyên nhân gì, họ hy sinh, làm việc này, như vậy? Họ là ai? Có khác màu da, tiếng nói, với ta không? Việc gì, chuyện gì, đã xảy ra trên đất nước này, để rồi có những vấn đề này? Tại sao, không một cơ quan chức năng có thẩm quyền nào, giải quyết?Cơ quan chức năng này, đã làm gì, để phải có vô vàn tiếng nói cùng cất lên đòi hỏi nguyện vọng như thế? Sự hồi âm của các cơ quan có thẩm quyền như thế nào?....
Gông xiềng, kết án,v.v...? Có đúng vậy không? Nếu đúng như thế,ta làm sao?
Ta im lặng, vì thân ta bệnh, đôi mắt ta bệnh,hai lỗ tai ta bệnh, đôi tay thô bạo của ta bệnh, lưỡi của ta bệnh, trí nhớ ta bệnh, Tâm sinh thức ta bệnh,quan hệ tình người của ta bệnh, nên ta im lặng không còn biết.
Con vi trùng bệnh của ta sẽ lây lan,lan dần, lây truyền cho người,ta biết chăng?
Ta có nên đến y sĩ để chữa trị chăng?Y sĩ nào,ta phải gặp? Áo nâu sòng hay áo trùm thâm? Một nhà đồng bóng, một nhà phân tâm học, nhà thơ,văn,thi sĩ, một nhà ngoại cảm, ông bà thầy bói, các ngài thầy ngải, thầy bùa chú,hay các đấng mày râu giang hồ,hay... nhà độc tài? Phương hướng Đông, Tây,Nam, Bắc.. nào,ta sẽ đến? Đất nước nào,ta sẽ đến? Tượng đài nào,ta sẽ đến van xin, khấn nguyện?Hay là một nải chuối,quà cáp cho ông Địa?
Khổ quá,Anh Tám, Chị Tám ơi.
Việt Nam Tôi, sẽ đi về đâu? Có ý niệm thay đổi chăng? Có vươn lên không? Có tự lập được không?Hay vẫn núp bóng anh (chệt)?Hay vẫn nuôi mộng bán nước? Vì quyền lợi cá nhân hay quyền lợi của cả một tập đoàn?Hay chấp nhận làm nô lệ, tay sai cho Thiên triều Tàu cộng? Được gì, mất gì? Trong đường lối chỉ đạo,ta những tưởng, những dòng cảm nghĩ ta là đúng, là con đường hoàn thiện, không sai lầm, không vấp ngã, và có thể chỉ đạo con đường ta vạch định là Thiên đường hạnh phúc, ấm no, mà con người hằng mơ ước.
-Nhưng nguyên tắc của nó, tất cả đều nương tựa lẫn nhau, để hình thành một quy luật chung.Nếu thiếu vắng, hoặc tổn hại một trong những vật thể, thì nguồn máy cơ cấu, hoạt động của nó, không thể khởi động, xuất động, như ý muốn.Mọi sự việc sẽ đình trệ, mất mát thời gian, dù có hoạt động nhưng năng lực rất yếu kém.
Cố gắng lắm, rồi nó sẽ vỡ nát, từng bộ phận, không còn nương tựa vào nhau được nữa, lúc ấy, một chỗ dừng chân yên nghỉ dài hạn cho nó.
Ta lấy một vật điển hình, hình thể của một chiếc xe hơi.Ta có nhận biết được, tổng hợp từng bộ phận,bao nhiêu vật liệu, để hình thành,an toàn,rong chơi trên con đường trán nhựa?Từng bộ phận được lắp ráp, từng chi tiết, được kết nạp... và sau cùng...Ai là người điều khiển nó lăn bánh?
Người điều khiển này... tâm trí như thế nào?
-Còn thể xác này của chúng ta thì sao?
Ta có những cơn đau về thể xác, gọi là bệnh,ta đau răng,đau đầu,đau lưng, chân, tay,v.v...cũng vậy.Không khó hiểu lắm, phải không thưa các bạn? Và ai, nhân vật nào, khích động thể xác này... bước đi?, Chỉ đạo nó, để dấn bước trên con đường phụng sự,đi đứng nằm ngồi, và nhận biết, tìm lương y mỗi khi có vấn đề về cái gọi là sức khỏe.Ta chưa nói đến, phải thay, phải ghép nối, những nơi đã không còn là máu huyết của Mẹ Cha tạo dựng nên.Nhưng thể xác này, trong giới hạn của nó,ta có chắc chắn là ghép nối,thay đổi được hoàn toàn cơ quan,đồ phụ tùng như chiếc xe hơi sắt thép hay không?
Ta phải nương tựa lẫn nhau,ta phải cho chiếc xe bao bọc làn da được khâu vá, dệt từng mảnh vụn, cho nó được lăn bánh trên con đường đầy chông gai,gian nan, thử thách, hiểm nguy.Nhưng nhờ vào sự kiên trì, bất khuất, chịu đựng bao thử thách, nó nhất định sẽ đến đích, điểm lịch sử.Dù mưa gió, bão táp phong ba, chắc chắn, quả quyết, nó sẽ chạm đến điểm vạch ngang của ranh giới, nét vẽ vạch ngang của trang lịch sử mới, khởi đầu để xây dựng lại tất cả.
Anh thợ điện,thợ nề,thợ mộc,thợ ống nước,thợ đào móng,thợ gỗ,thợ vẽ... một căn nhà,nho nhỏ, thật xinh xắn, đầy ấp tình người.Một tiếng nói,hai tiếng nói,ba... trăm.. ngàn... triệu...vang lừng tiếng hát, tiếng ca, lời yêu thương, chân tình.. Anh là Tôi... Tôi là Anh.Khúc ca thanh bình ngày nào được tấu lại, hân hoan đón chào, trong niềm vui chung người dân Việt.
Quê hương Tôi đây, giòng sông hiền hòa, đồng lúa đượm màu xanh tươi mênh mang, tiếng chim hót líu lo vang lừng, biển cả mênh mông rộng lớn... biển đẹp quá, người người qua lại, mùi vị mặn của hơi biển ngày nào... ngày của thuở thanh bình.
-Người với người, hận thù, chém giết,đố kỵ, không một nền tảng Đạo Đức, Luân Lý.
Hàng trăm ngôi giáo đường, hàng ngàn ngôi Chùa, nhưng không đủ để nói lên giáo điều tốt lành, vì sự lên ngôi của bản Ngã.Những giáo điều không đặt đúng vị trí của nó.Không một cây cỏ,hoa lá, đất đai nào thấm nhuần.Hay vì nguyên nhân người gieo giống,gieo lầm hột giống, trên những thuở ruộng khô cằn, sỏi đá.
Tình người hôm nay, như núi đá hoang dã, chưa được khai phá.Cỏ dại,gai góc, chưa được san bằng.Những trận mưa pháp, Những lời giáo huấn loãng trong không gian.Không thấm nhuần,thấm sâu vào đất, để ươm mầm sống cho đất được màu mỡ.Phải chăng, vì quá trình của thời gian,giai đoạn,ta sống trong hoang dã,thô sơ, thiếu thốn mọi phương tiện, vật chất,.. nay, gọi là, những món hàng lạ,vui chơi của trẻ, làm ta say đắm,dừng lại nơi đây, thỏa mãn, cho là đủ, rồi quên đi trách nhiệm làm người, trách nhiệm của một con người, của một gia đình, của một đất nước.
Tôi đứng ngắm nhìn hàng giờ,chú mèo con, đùa giỡn với quả bóng nhỏ bằng mủ.
Không biết mỏi mệt, không quan tâm,chú ý, những gì xung quanh chú ta, trong một chu vi hạn hẹp.Chú mèo ta,vui sướng,hồn nhiên quá, quên cả khát, quên luôn món ăn,chú ta hằng ưa thích.Chú ta, chỉ biết vui đùa với quả bóng nho nhỏ, đầy màu sắc, thật quyến rũ,cứ mãi tung tăng chạy nhảy.Thời gian trôi qua thật nhanh, mệt mỏi,chú ta bước đến góc nhà, được trải sẳn một mảnh vải,chú ta thiếp đi, không suy tư, không đắn đo, không mảy may buồn phiền, không nằm gác chân lên trán, như lão chủ của nó.
Trong công cuộc đấu tranh,cho một lý tưởng chung.Ta có thật tâm là ta đấu tranh cho một lý tưởng chung?Hay là vì bản ngã cá nhân ta? Nếu vì một bản ngã cá nhân, thì ta nên dừng lại, đừng hao tổn tâm sức, đừng hủy hoại thời gian.Thời gian này, biết đâu ta sẽ làm được nhiều việc hữu ích cho gia đình, cho bản thân, và có biết bao nhiêu việc từ thiện đang chờ đón bàn tay ta, tấm lòng ta, không xa vời ở một phương trời nào, mà ngay chính trong phạm vi ta hiện hữu.Ta đang sống, đã đi qua lại con đường này, hơn 10..20..30..40.. năm qua.Hãy quay lại, nhìn lại, việc làm của ta, có lợi ích,bổ ích, cho một lý tưởng ta đeo đuổi.
Hay chỉ làm tổn hại cho chính ta, cho gia đình ta, cho cộng đồng ta,đang hòa nhịp sống, cùng hít thở bầu không khí Tự Do, trong lành, tươi mát.
Ta sẽ cảm thấy vui sướng, hạnh phúc,an lành, không làm ô nhiễm môi trường ta đang sống, vì ta đã tỏa ra một luồn nhiệt, một độ nóng đốt cháy, một âm khí, của cơn thịnh nộ, giận dữ, nguyền rủa, những từ ngữ hung bạo,thô tục,thô lỗ, từ thân tâm ta.Một luồn âm khí của một cá nhân, hai,bà, trăm, ngàn,vạn ức... vô hình, tựa như một áng mây mờ nhạt,bao trùm nơi ta đang hiện hữu, sẽ gây ra tác hại cho chính bản thân ta và chung quanh ta.
Ta có nhìn nhận, nhận biết chính bản thân ta, có khả năng,tài năng, Đức Độ, để có thể đảm đương vận nước hay không, đảm nhiệm vai trò chỉ đạo?
Hãy dừng lại, rút lại, những mộng mơ của tuổi thơ, tuổi dậy thì..:"Ăn chưa no,lo chưa tới".Hay tuổi dậy thì muộn màng đến muộn,bạc mái đầu.
Dế nhủi Wallonie Belgique
Le 13/10/2018
mercredi 10 octobre 2018
Cảm khái của dế nhủi
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire