Những ông bà Tiên nâu bàn của bàn đèn ra đời.Phê quá,phì phào ống điếu.Phát họa, hình dung, những dự án đồ sộ, ngàn tỷ, để thỏa mãn những niềm ước mơ lợi nhuận, mộng ước, kể từ khi lên ngôi của những ông bà Tiên nâu bàn đèn, từ chế độ giai cấp vô sản... đã được chuyển hóa thành giai cấp tài phiệt.
Thành"hồ",nay đã biến thành hồ nước sông rạch.Đồng bào ta, không còn mảy may cọng cỏ để kết thành bè, nương nhờ tạm trú, ngày đêm, của cơn lụt lội.Chỉ vì cổ thành đấu trường giao cấu, được xây dựng bằng vật liệu xương máu của đồng bào Tôi, một cổ thành giao lưu,giao hưởng,giao dịch,giao cấu, đã khiến cho đồng bào Tôi bốc tận trời mây.
Nay không còn gì, còn lại mảnh vải che thân, và làm bạn với hầm cầu, hầm cóng, những người bạn thân thiết của đồng bào Tôi.Đồng bào Tôi,bơi ngang,bơi dọc, tựa như một bầy vịt lội qua sông.
Còn những ông bà Tiên nâu bàn đèn..?
Họ tận lực,hò hét, phải đạt cho được chỉ tiêu của đảng chỉ định.Phải tập tành, thực tập cung cách của các nhà Tư bản hiện đại, để trở thành như những nước Đại tư bản,sau 80 năm,mang cốt khỉ,từ dạo xuất thân nơi chốn cư ngụ Pắc bó.
"Quyết tâm" dù phải hy sinh (Nhân lực), những bộ xương cách trí của nhân dân khốn cùng, nhịp đập hơi thở hiển hiện qua làn da nâu sậm, cháy nắng, những khuôn mặt nặng chĩu, rơm rớm đôi dòng lệ trong ánh mắt,ngơ ngác, không biết đi về đâu? Ở đâu? Đâu là nhà của ta, đất của ta...?
Một mái hiên, ngày nào,khề khà vài cốc rượu, chuyện ngắn, chuyện dài, một bếp lửa hồng, một bàn cơm, một căn phòng ấm cúng, cho các con, một bàn thờ Tổ Tiên, Ông Bà,Cha Mẹ trong những ngày giỗ... những ngày linh thiêng.Một căn nhà đầy ấp tình yêu thương của một mái ấm gia đình.
Nay còn đâu, chỉ còn lại bãi đất hoang sơ, với những tường thành, được treo đèn, kết hoa, đài các,sang trọng,... bày tỏ... khẳng định,hai giới tuyến,hai giai cấp :
"Giai cấp Tư bản và giai cấp vô sản".,
trong thiên đường cộng sản.
Tiếng hò, tiếng ca lanh lảnh, vọng ngân từ cổ thành của người ca kỷ tì nô"mía lau".
Lão đại, gật gù, một đại gia của"Phúc" kiến, đến từ tỉnh"Phúc" kiến... đầu niễng hắn qua một bên, êm ái, tựa đầu trên đôi vầng nhật nguyệt.Từng nhịp đều đôi chân, khề khà hoà câu ca tiếng hát.
"Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng...."bài ca của cố nhạc sĩ Văn Cao... phong trần,thư thái.Âm thanh, tiếng hát,ca vang của ca kỷ tì nô, vượt bức tường cổ thành, xẻ tan bầu không gian, một án mây đen bao phủ cả bầu trời.. báo hiệu một trận mưa rào sắp đến.Và rồi... cô thôn nữ "quyết tâm"của ngày nào, chờ đợi, chờ đợi bóng dáng người tình chung,bao năm qua, âm thanh yêu quý, từng ôm ấp trong một kiếp nào đã quay về.Và để hòa nhịp người trong mộng nơi cổ thành, cô thôn nữ"quyết tâm"mấp máy đôi bướm hồng... "Thuyền ai trên sông đang buông lái.... Giòng Thủ Thiêm sao xơ xác quá... mặc tình cho nước bèo trôi...."
- Ê..ê.. Chị Tám ơi,cố lên..cố lên Chị Tám,Chị để hai thúng nãi chuối của Chị,vắt ngang cây đòn gánh, và từ từ đạp chân, tựa như vịt lội qua sông, để qua cơn đại nạn này,chị Tám ơi.
-Cám ơn anh Tám,anh lo cho Anh đi, còn Anh có thể vượt qua được không? Sóng nước từ cổ thành mạnh quá, Tôi may mắn có đôi thúng...,ủa... Anh Tám, Anh bơi lội kiểu gì kỳ cục quá vậy..?
-Ậy...Chị yên tâm đi... kiểu này... năm xưa, Tôi đạt giải quán quân..khi gặp các cô ca kỷ tì nô trong chốn thanh lâu.Kiểu bơi lội này được gọi là kiểu:(bơi chó),chị có biết không chị Tám...?
-Ừ...ừ.. đôi khi thôi anh Tám ơi.
Không riêng gì anh Tám,chị Tám, vô số... chị Tư,anh Bảy, Năm, Sáu,Ba,Hai... nối đua nhau, vượt qua trận hãi hùng này.
-Phong thần của họ Tập, đã xuất hiện, biến hóa vô song,qua ca kỷ tì nô "mía lau & quyết tâm"chung tình, tựa như hai thị cáo"Đắc kỷ" ho gà, của Trụ vương thời nào.
Thiên đường vô sản chuyên chính của cộng sản Việt Nam không còn nữa, đã sụp đổ, kể từ sau ngày 30/04/1975.Khi được đặc ân giời ban cho... trong sự tiếp xúc,cận kề và tập sự lái chiếc phản lực cơ, mang tên"Đồng hồ hai cửa sổ", tự động lắc léo qua lại.Chủ nghĩa cộng sản Việt Nam không còn là giai cấp chuyên chính vô sản bần cố nông, đã từng được đảng ta tuyên bố.Chủ nghĩa cộng sản Việt Nam hiện nay là đại tư bản,tài phiệt, của thế kỷ thứ 21 này.Một xã hội rừng rú, loài cầm thú khát máu.Một loại mọi rừng lên ngôi.
Bất công hơn hẳn sự bất công của các nước tư bản từ xưa đến nay.Cộng sản Việt Nam đúng là chân ngụy biện.Họ vẫn còn lưu lại, tiếp tục sống theo chế độ quan liêu ngày nào...do chính họ kết án, đánh đổ, cướp của để làm giàu bất chính.
Họ vẫn tiếp nối truyền thống"Luật vua thua lệ làng', để cướp giật tài sản của nhân dân.Đương nhiên rồi, vì bản chất kẻ trên, người dưới, không có gì sai khác.
(Cha nào con nấy).
-Nhân dân làm chủ? Thưa không đúng.
-Nhân dân vô sản? Đúng.
-Nhưng tập đoàn lãnh đạo không vô sản.
-Nhân dân khổ? Đúng.
-Nhưng tập đoàn lãnh đạo không khổ.
Nệm ấm,chăn bông, người đón người đưa,kẻ hầu người hạ,v.v...
-Nhân dân là người máy (Robot)? Đúng.
Vì đẻ ra từ xưởng đẻ, công nghệ của chủ nghĩa cộng sản.
Tôi không tài nào trình bày được hết tất cả, những gì mà nhân dân Tôi hứng chịu trong thiên đường cộng sản.Thiên đường cộng sản còn tồn tại thì đảm bảo rằng... không chấm dứt những chuyện lạ.Những kịch bản sẽ lưu truyền trong giới truyền thông xã hội hôm nay.
Đồng bào ta ơi, thương quá, có còn chút tài sản nào để lại cho con cháu hay không? Của chìm, của nổi? Có cần đảng ta, nhà nước ta,khai thác... đầu tư... quản lý hay không?
Dế nhủi Wallonie,
Le 14/10/2018.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire