Một xã hội mà bất công, áp bức, gông xiềng,tù đày,tra tấn, bắt bớ, giết chóc,v,v...
thì sao được gọi là văn minh.Văn minh kiểu này gọi là văn minh của thế giới xã hội đen.Một xã hội như trên, còn hơn xã hội đen vì có một tập đoàn cai trị, trở về thời đồ đá,cổ đại, mạnh được yếu thua, ăn nuốt lẫn nhau, như những loài dã thú nơi chốn rừng hoang.
Một xã hội văn minh là Công Bằng, Bình Đẳng, Tự Do.Tôn trọng giữa người với người, tình thương yêu chủng tộc, đồng loại, nâng đỡ nhau để vươn lên, đặt danh dự Tổ Quốc lên hàng đầu.Ta vững bước đi
không cúi gằm mặt xuống lề đường, nhặt vài đồng xu bố thí,rơi rớt trên vĩ hè.
Nói chung, không khó khăn lắm phải không? Hãy nhìn, các cường quốc hiện nay, tại sao họ đạt được... còn ta thì...?
Ý thức hệ của từng cá thể đến cả cộng đồng.Nếu ta có ý thức hệ và danh dự của một con người.Ta không thực hiện được, vì nguyên nhân, trình độ kiến thức, lòng tham lam vô cùng tận, bản Ngã của ta lên ngôi, dù là một người sống nghề rạch túi, người qua đường.
Đại khái, trong dòng tư tưởng Tôi phát sinh, mình chỉ đến mặt tương đối là tốt rồi, dù thời gian có bao lâu đi chăng nữa.
Rồi sẽ thành công.Quan trọng là mình có quyết tâm, quyết thực hiện không? Và có muốn thay đổi không? Để không thua gì các quốc gia trên thế giới này.Còn nếu cứ ăn, uống,nhai, nuốt, một chủ nghĩa, một chủ thuyết,hoang tưởng là dẫn đưa đến đích của thiên đường cộng sản.Thì chẳng còn gì để mà chuyện ngắn, chuyện dài.
Phải chăng, chỉ là mưu đồ của cá nhân, của một tập đoàn, núp bóng chủ thuyết cộng sản, để lợi dưỡng.?Khi ta biết nhận ra sự sai lầm và sửa chữa,ta đã bước đi một bước thật xa, trên đoạn đường mà ta đã dậm chân tại chỗ từ thuở nào.Bản Ngã ta quá to.Ta,ta chỉ biết có ta, sự bước lùi của ta, trở về thời đồ đá.Tầm nhìn, tầm biết của ta là đá sỏi, là chông gai, là đau khổ, không lối thoát.Không khác gì loài cầm thú, chỉ biết đói, khát,sợ hãi.
Khoa học các xứ hiện nay, đã bước một bước quá xa, từ hành tinh này, đến hành tinh khác, trong vũ trụ.Còn ta,quanh quẩn trong hàng rào của một chuồng heo (nợn)
ôm ấp mãi tên tâm thần (mác mác), và họ Lê... từng bước chân,đi khắp cùng quán nước...xin ông đi qua, bà đi lại, khắp cùng từ đầu xóm đến cuối xóm.
Đôi lúc, nghe lại bài ca của cố nhạc sĩ họ Trịnh:"... xác người nằm trôi sông... trôi trên ruộng đồng... trên những vùng lữa cháy... trên những đồng ngô khoai...".
Ta mường tượng, hôm nay không khác gì hôm qua.Ai gây ra?Chính cộng sản Việt Nam, cộng sản thế giới, cộng sản miền Bắc Việt Nam, đã làm cho đất Mẹ Việt Nam ta,thấm máu dân ta,bao nhiêu tổ ấm tan hoang,non nước đượm màu tang tóc, từng giọt nước mắt lại tuôn rơi,sau thời hậu chiến, không một giây phút ngừng đọng, sự tang thương vẫn còn trên dãi đất hình chữ S này.Cộng sản, Tôi đã hiểu cộng sản như thế nào.
Việt Nam xứ Tôi, từ dạo hai mươi năm trở lại đây, tiếp nhận những phương tiện vật chất của phương Tây du nhập.Đã trở thành những con người hưởng thụ.Sống trên rác rưởi của nền văn minh phương Tây.Hưởng thụ nhưng không cầu tiến, không một nhận thức khách quan, những gì mình hưởng thụ đến từ đâu.Những sản phẩm không phải do chính đất nước mình tạo dựng nên.Sự sáng tạo không có,khoa học kỹ thuật mình kém cỏi, kỹ thuật hiện đại mình ngu dốt.Chỉ biết xử dụng,hưởng thụ, rồi vắt chân lên vai, cho rằng...ta đang sống trong thiên đường, chủ nghĩa cộng sản này là thiên đường, đảng và nhà nước đã lo cho nhân dân đầy đủ mọi mặt.
Ta cảm thấy quá đầy đủ,ta dư thừa những vật dụng, những sản phẩm của đời sống, ta quá đầy đủ, và đôi khi ta hảnh diện, tự mãn, tự cao, tự đại hơn người, vì ta vương giả.Sự kiêu căng của ngu dốt,đần độn,khi xử dụng những sản phẩm, mà không biết xuất xứ của nó, những tác phẩm phương Tây, mà không đặt cho mình một dấu chấm hỏi, để được tăng thêm kiến thức, để được hiểu, nguyên nhân của những kiệt tác này,ai đã tạo ra nó, đến tay ta xử dụng, là những con người nào đã tạo dựng nên, họ là ai? Tại sao họ có những tài năng phi thường như vậy? Họ có phải là những con người đến từ một hành tinh xa lạ nào? Họ cũng như ta, là một con người, tại sao ta không trước tác được như họ? Không khai sáng được như họ?
Vậy ta có nên ngẩn đầu lên để mà tự hào, để mà hãnh diện không?Ta có nhận biết sự hiểu biết, sự học hỏi yếu kém, hèn kém của ta không? Và Ta, có nên cúi đầu một lần, để công nhận mình là ngu dốt, sự học và trí thông minh không bằng người.Vì sự đào tạo trong học đường của xã hội chủ nghĩa chỉ nhai nuốt chủ thuyết cộng sản lạc hậu, không thực tế, chỉ dạy cái Tôi lớn mạnh và cực kỳ thị của giai cấp, gây chia rẽ, người với người, Quốc gia với Quốc gia, chỉ có một cái nhìn hận thù, khi không cùng một chủ nghĩa, chủ thuyết cộng sản.
(Độc Đảng=Độc Tài). Hầu như, trong trường lớp của Thiên đường cộng sản phải trải qua một khóa học chủ thuyết cộng sản, nếu không thì khó lòng được một mảnh bằng, dù là một con người thần đồng của nước Việt.
Nhưng những con người trong xã hội Việt Nam hôm nay, có thể, không nhận biết và nhìn nhận là sự hưởng thụ của mình, là cả một quá trình nghiên cứu, tìm tòi, hàng bao nhiêu năm trời, để cống hiến cho con người, để thăng hoa cuộc sống con người và nhân loại.
Trường học nào mở rộng kiến thức cho ta? Vì sao, xứ Việt Nam mình chỉ biết hưởng thụ? Không thể sáng tạo được một điều gì trên mọi vấn đề, về khoa học kỹ thuật hiện đại. Một nghành kỹ nghệ nặng như các nước phương Tây và nhất là đối với Nhật Bản, một nước sau hậu chiến, đã đầu hàng đồng minh, từ đó đến nay,ta thấy gì nơi đất Phù Tang này? Những sinh viên Việt Nam du học nơi đất nước Phù Tang này, có làm chứng nhân hay không? Ta hãy tạm đặt câu hỏi, có một xứ sở nào trên quả địa cầu này, gởi giới trẻ sinh viên của họ đến du học ở Việt Nam mình không? Việt Nam mình sẽ dạy gì cho họ, nếu có?Theo Tôi, chắc sẽ được truyền dạy từ trường học xã hội của tập đoàn ông chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng và bọn lâu la, của bộ Quốc Hội Việt Nam, sẽ được truyền thụ độc môn là"Láu cá,điếm đàng,lường gạt, cướp bóc, độc ác, độc tài.Và chiêu bài, hàng ngày phải ra rả, chửi rủa, bọn Tư bản, thế lực thù địch, kẻ thù, nhưng miệng vẫn nhai nuốt món ăn Tư bản, xài đồ hiệu của Tư bản, và quan trọng là ăn xin lòng nhân đạo của nhân dân Tư bản.Nhưng không phần nào dành cho nhân dân, những tặng phẩm lòng yêu thương cách riêng của nhân dân thế giới.
Mà ngược lại, tặng phẩm vào túi của những con người lãnh đạo, bọn lâu la cai trị tại những làng mạc.
Một băng đảng này, không phải do nhân dân đề cử vì nhân dân không có được quyền hạn tự bỏ phiếu, nhân dân không giao trọng trách, trách nhiệm cho băng đảng cộng nô này.
Một băng đảng tự mình tôn vinh lẫn nhau, hết anh thì đến tôi, chúng ta thay phiên nhau nắm quyền lãnh đạo, mặc tình cho đời nguyền rủa, tự chúc tụng lẫn nhau.
Có lẽ, một thế kỷ nữa, tiếp tục qua đi, nhân dân Tôi, đồng bào Tôi, sẽ nhận thức được, những món vật trên đôi bàn tay họ, đến từ đâu,ai là người tạo ra nó, xứ sở nào tạo ra, và nhận biết hoàn toàn bộ mặt thật của đảng cộng nô này? Mình đã thụt lùi cả một thế kỷ.
Tin buồn,tin buồn... hôm nay, bây giờ, đảng ta, chẳng biết tìm đâu ra lòng nhân đạo của thế giới nữa, nên đoàn tùy tùng, lâu la của đảng ta,do phó Thủ Tướng cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cùng nhau đáp chuyến bay đến (Rome), Tòa Thánh Vatican tại xứ Ý.Để lập mối quan hệ ngoại giao,bang giao giữa Tòa Thánh Vatican và Việt Nam.Vì hai ý thức hệ và hai chủ thuyết, đã từ lâu xa vắng, sự đối lập không cảm thông, không chấp nhận Tôn giáo của đảng cộng sản Việt Nam nói riêng và cộng sản thế giới nói chung.Nay trong tình hình thế giới thay đổi, đảng ta bắt buộc làm một cuộc hành trình dài đối với Thiên Chúa giáo để...hy vọng... ăn xin lòng nhân đạo, bác ái, của vị lãnh đạo Công giáo.Có thể thay đổi phần nào cục diện hiện nay trong xứ Việt.
Và để bớt đi vây cánh đánh phá, chống cộng, chống đảng và nhà nước ta.Vì biết rằng, lòng dân chán ngán,căm phẫn,sẳn sàng đánh đổ chế độ độc tài này.Đảng ta, cố tình ngụy tạo một hình thức, làm vui lòng những con chiên,mua chuộc sự nhẹ dạ, cả tin, bằng hình ảnh đến gặp Đức Thánh Cha tại Tòa Thánh Vatican.
Một cảnh"Mèo khóc Chuột". Để thế giới thấy rằng, đảng ta có sự công bằng, thương yêu, nhất là đối với các Tôn giáo, không có những sự đàn áp, bắt bớ, đối với tôn giáo.
Trong khi đảng cộng, đàn áp, luôn tìm mọi cách để diệt Tôn giáo, những thành phần có thêm chủ thuyết, ngoài chủ thuyết của cộng nô.Quan niệm thường tình, những ai có học thêm một chủ thuyết thứ hai thì khó có thể chấp nhận, chẳng qua đảng ta không nói thẳng,e ngại một cơn giông bão... đúng vậy không, đảng cộng? Thật quá khiếp sợ cho tấm chân tình ma mãnh của những con người cộng sản.
Cộng sản, họ, đàn áp những đứa con của Tôn giáo, cướp đất đai, trường học, hủy diệt ngôi giáo đường, thật không thể tưởng tượng được, những kẻ giết con chiên đạo, thì lại đến ăn xin lòng nhân từ, bác ái,tha thứ, của nhà lãnh đạo Tôn giáo.
Thật đúng là một băng điếm đàng, một băng xã hội đen,"Khẩu Phật, Tâm xà".
Cộng sản vô thần mà? Tôn giáo nào lên án đảng cộng sản? Tôn giáo nào là kẻ thù của cộng sản, của bao thế hệ qua?.
Đảng ta, cần gì mất mặt phải không.Hễt tiền trong ngân quỹ rồi, không biết móc túi từ đâu nữa, đành chịu đến gặp kẻ thù truyền kiếp vậy.
Thú thật, ngắm nhìn một chú chó...chú ta có một cái đuôi thật đẹp và dài... để che cái đó... của quí... những bộ phận nhạy cảm, vật và người.Vì sao,chú ta dùng cái đuôi của mình, cụp lại, mỗi khi có vấn đề..
để che của quí???
Còn các ông đảng cộng nô của xã hội chủ nghĩa, thiên đường của bao sự bất hạnh dành cho đồng bào Tôi, quý Ngài có vật gì để che giấu nơi nhạy cảm, của ông bà đảng viên không?
-(Dollars ơi, thương lấy Euros cùng...,
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn).
Dế nhủi Wallonie Belgique,
Le 25/10/2018.
mardi 23 octobre 2018
23/10/2018
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire