mercredi 24 juillet 2019

Thư cho Bạn hiền (ngày 23/07/2019)

Bạn hiền ơi,
Bạn đã ngủ quên bao lâu rồi? Giấc mơ nào, đã khiến Bạn vẫn không muốn thoát ly? Mộng mơ không hiện thực, hãy thức giấc, để nhận chân thực tại.Bạn hiền ơi, đừng mơ ngủ nữa, nhiều điều phải làm, phải làm, vì thời gian không còn cho phép để tiếp tục sống trong mộng mị.
Bạn hiền ơi,
Bạn biết chăng, đất nước của Bạn và Tôi, đang cần đôi bàn tay, đôi chân, khối óc, sự hy sinh, lòng can đảm của Bạn.Bạn nghe chăng, tiếng khóc, tiếng la,thay thế cho tiếng gầm thét phẩn nộ của sấm sét, trên khắp ba miền đất nước.Bạn nằm yên chăng? Bạn vô tư chăng? Bạn có thấy gì chăng? Những tấm thân còm cõi, già nua, ốm yếu,cố kéo lê trong những ngày tháng năm còn lại, đã từng là bạn đời của hè phố.
Mái nhà nào, để che chở cho trẻ thơ trên hè phố,qua đêm, mưa nắng, muỗi mòng, êm ấm trong vòng tay Mẹ Cha.?
Thương Em quá,Em co ro qua đêm bên lề đường.Em mệt lả, vì cơn đói, cơn khát,Em không cố gắng vào giấc ngủ, nhưng thể xác của Em đã đưa Em vào giấc,Em không còn đủ sức lực để chịu đựng nỗi dày vò của sự đói khát, tận cùng của tấm thân bé nhỏ của Em.Cha Em đâu? Mẹ Em đâu? Thân nhân Em đâu?Em từ đâu đến? Nguyên nhân nào, đưa đẩy Em làm bạn hè phố? Quê hương Em ở đâu? Môi trường hè phố không phải là bạn đời của số tuổi của Em.Môi trường của Em phải là một mái ấm gia đình, một mái trường.Sự sinh hoạt của Em không phải vị trí của tuổi vị thành niên.Không ít thì nhiều, nơi chốn của Em là một căn nhà từ thiện.
Em có thấy, có hiểu, sự quang vinh của đảng cộng sản chưa??? Chắc chắn không, với một câu hỏi ngớ ngẩn dành cho tuổi của Em.
Em chỉ cần một vòng tay, để sưởi ấm tấm thân bé nhỏ của Em.Em chỉ cần những hạt cơm trắng, một ly nước mát trong,Em chỉ cần,tay cặp sách vở,tung tăng đến trường như bao nhiêu bạn đồng trang lứa với Em.
Giờ đây,Em chỉ ước mơ,khao khát no đủ, bao tử của Em đang cần, nếu không, bước chân của Em sẽ không còn tiếp tục bước đi trên hành tinh ô uế này.Tương lai của Em ra sao, nếu Em vẫn còn hít thở bầu trời này?Hay là, tương lai của Em sẽ cầm dùi cui, cầm dao,mác, để bách hại đồng bào Em?Em sẽ trút hết tất cả những khổ đau của tuổi thơ vào những người Dân khốn khổ, đồng hoàn cảnh như Em, chỉ có sự sai biệt về tuổi thơ, trong bối cảnh dưới sự cai trị của độc đảng, độc tài,tham ô,quan lại?Em trả thù,Em đày đọa,đày ải, đánh đập, giết chóc, những con người khốn khổ, là đồng hương, đồng bào của Em, phải thế không Em? Vì thù riêng?Em có hiểu chăng Em,ai đã tạo ra một xã hội như thế,ai đã bức tử con Dân đất nước của Em???
Em có còn cảm giác sự đau đớn của thể xác chăng?Em đã trải qua rồi cảnh không nhà, không Cha Mẹ, không người thân thương, nỗi đau thương mất mát chia lìa?
Từ thuở thơ ấu đến trưởng thành,Em đã nợ,nợ người cho Em giọt nước,nợ người một mẫu bánh,nợ người dệt vải, cho Em được ấm thân,nợ những con đường, hè phố, từ những giọt nước mắt,mồ hôi tuôn rơi dưới cơn thiêu đốt của nắng nóng, từ những thuế má phải đóng của đồng bào, dù chẳng ai quan tâm, thương xót Em.
Tất cả không phân biệt tuổi tác, đàn ông, đàn bà,nam hay nữ,già trẻ đồng chịu trách nhiệm trong một xã hội, một ý thức hệ rừng rú của hang"Pắc Pó".
Em đã quên, đã quên những chuỗi ngày đau thương, khốn khổ.Em là chứng nhân, Em đã từng qua lại những con phố ngập đầy rác rưởi hôi thối, ngập lụt, từng bầy ruồi nhặn vờn quanh.Em đã thấy những sự bất công, tràn lan trên khắp nẻo đường đất nước.Em đã thấy, những sự bắt bớ, cướp giật, hành hung, làm tiền của các cơ quan, của giới chức nhà nước, ở trong văn phòng và ở ngoài hè phố, trên những con đường giao thông.Em đã thấy, màu sắc áo đồng phục của giới chức đầy quyền năng, xuất thân từ Nhân Dân,con cháu Nhân Dân, để rồi,đem tất cả những cơn bạo lực, bạo tàn, trút lên đầu Nhân Dân.
Em hỡi, những gì Em đã,đang làm, sẽ nhồi nhét vào túi quần của Em, và về tay ai?
Cho Em, vợ con Em,con cháu Em???
Có bao giờ, một lần, người vợ hiền thỏ thẻ bên tai Em, trong đêm vắng, đặt nghi vấn về những vật dụng Em có,hay không?
Với đồng lương của Em, khả năng tài chính của gia đình, không thể nào sắm sửa những đồ vật này, và tại sao Em được phát lương hàng ngày,thay vì, ngày phát lương là đầu tháng?
Em thấy gì, đọc gì trên các tờ báo của đảng cộng sản? Có phản ảnh trung thực thật sự đời sống của Nhân Dân và của Em?
Hay chỉ là tập viết, cái lu, bưng bô,liếm bô, nhu nhược,run sợ, khiếp sợ người anh bạn láng giềng phương Bắc.
Em hiểu chăng, người cầm viết, người được mệnh danh là giới trí thức, viết gì ngoài hai chữ"nhượng bộ", một câu"nhịn, chín câu lành".Em hiểu chăng, những đại danh từ"hoa bướm",tung bay phất phới trên môi miệng của giới chức cầm quyền, Nhân Dân và Em, hít thở hương vị một món ăn chữ nghĩa hiếm quí trên đời, nhưng sao bao tử của Em, Nhân Dân đồng phát ra một âm thanh lạ, cồn cào,cố gắng nuốt vài giọt nước miếng để làm đầy và trấn áp âm thanh lạ.
Bạn hiền ơi,
Bạn có còn đi tìm gặp đấng Tạo Hóa không? Bạn có cầu nguyện, cầu xin với Ngài Không? Ngài ở đâu, hiện nay? Nơi nào sẽ được Ngài hiện diện? Để Ngài ban phước lành,hay giáng họa? Niềm tin, Đức Tin của Bạn vẫn còn bền vững?Hay là, Bạn đã tìm được một đấng Thần linh tối cao nào? Ngoại trừ các Đấng Giáo chủ của các Tôn giáo trên thế gian này, đã có mặt qua hàng bao thế kỷ.
Có phải Đấng tối cao là"Thiên triều Trung Quốc"của đất nước Bạn và Tôi???

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire