Bạn ơi,
Bạn và Tôi, tuổi đời đã cao, trí nhớ chẳng còn ghi nhận được nhiều.Đôi mắt chẳng còn nhìn xuyên sương mù.Âm thanh tiếng nói không còn hùng hồn.Lưỡi của Bạn và Tôi, đã không còn mềm mại, để phát âm những tiếng nói khi tiếp xúc người ngoại quốc, để trả lời những câu hỏi, khi họ có những thắc mắc về tập tục, tập quán cổ truyền của dân tộc mình.
Bạn còn có khả năng để học hỏi và nói thêm một ngôn ngữ nào nữa không?
Bạn và Tôi, chẳng còn cơ hội nào để phát huy sở học của mình, vì không thích hợp trong bối cảnh chính trị của dân tộc Việt.
Nền văn hóa Việt, ngày ngày, biến dạng lạ lùng, từ tiếng nói, chữ viết.
Bạn và Tôi, sẽ không còn tìm thấy mẫu tự La tinh, của chữ viết, mà chúng ta sẽ thấy những đường nét như một cái gạch, thẳng đứng,ngang dọc, những cây cột chèo, uốn cong, ghép nối, để trở thành một ngôn ngữ khác biệt các xứ trên toàn cầu.
Chữ viết này, cột nhà, hàng rào, sẽ được thống nhất trên trên toàn quốc Việt Nam, chữ viết của người bạn láng giềng phương Bắc, của Bạn và Tôi.
Có thể nói, chữ viết và tiếng nói người bạn láng giềng này, rất đa dạng, từ phát âm, tùy thuộc vào cư dân tỉnh thành, chẳng có một tỉnh thành nào hiểu nhau qua ngôn ngữ, chỉ hiểu nhau qua chữ viết, vì chữ viết là thống nhất trên thềm lục địa Trung Hoa.
Người bạn láng giềng của chúng ta có tổng cộng"36"ngôn ngữ."Và sự sai biệt trong sự phát âm, thật lạ lùng.
Nay, lại thêm ngôn ngữ và phát âm Việt, theo vần mẫu tự La tinh, của ba miền "Bắc-Trung-Nam". Thật cực kỳ phức tạp, cho một xứ sở có đến"39"phát âm về ngôn ngữ.Tuyệt.Âm giai, âm điệu tiếng nói của các tỉnh thành, tạo nên một dòng cảm nhận sự mất mát đến với những trái tim còn mang nặng tình tự Dân tộc, quê hương tôi đâu?.
Sự thật thống nhất các nhược tiểu, có thể gọi là chư hầu của Thiên triều Trung Quốc, đã thành lập trong khuôn khổ bang giao giữa hai nhà lãnh đạo, của hai nước"Trung Quốc-Việt Nam", đã diễn biến từ hơn 80 năm qua.
Bạn hiền ơi,
Có lẽ, đã lâu, Bạn không còn làm giỗ tổ "Hùng Vương", Tổ Tiên, Ông Bà nữa, phải không? Tôi chắc chắn, bạn không quên ngày giỗ tổ"Hùng Vương".
Vì một lý do nào đó, cảnh sống nghèo hèn, lạc hậu,hay do tham vọng một đời sống"Đế vương"tạm bợ, vì chẳng còn giải pháp nào hơn???
Bạn hiền ơi,
Bạn nhớ chăng, vào thời thượng cổ, Tổ Tiên của Bạn và Tôi, đã làm gì? Sự hy sinh xương máu của Tổ Tiên Ông Bà đã thấm nhuần đất nước, vì ai, cho ai???
Gẫm lại, ngày nào, đất đai phì nhiêu, cây trái đầy hương vị, đặc biệt từng loại cây trái.Biển cả, sông ngòi, nguồn mạch sống của dân tộc Việt.Toàn Dân Việt, đã thụ hưởng những triều đại thanh bình,an lành.
Tâm tình người Dân trở nên hiền hòa, cần mẫn,chí thú làm ăn, tình keo sơn gắn bó với nhau, ngày càng lớn mạnh.Tình đoàn kết, giúp đỡ, nâng đỡ nhau, mỗi khi gặp phải tình huống khó khăn.Không nề hà, không cầu lợi, không ích kỷ, không vô tâm, thờ ơ trước những vấn nạn về "Thiên tai".
Không phân biệt người thân,kẻ lạ, lời ăn tiếng nói lễ độ, đầy lễ nghĩa, biết kính trọng"Người trên, người dưới", luôn thực hành câu:"Kính lão, đắc thọ".
Tri thức được nâng cao,theo từng thời đại.
Tình Nhân bản,theo đó lớn dần trong mạch sống Dân tộc Việt.Đời sống yên vui, no đủ.Nguồn vui...khi khề khà với nhau, vài ba ly rượu đế, một vài miếng mồi ngon, do vợ hiền soạn bày.
Thật thanh bình, cùng nhau chuyện ngắn, chuyện dài, những mẫu truyện vui cười, hay những nỗi xót xa bất hạnh của những gia đình phải chia lìa người thân, hôm qua.
Nói chung, thuở thanh bình, tiếng chim hót vang rền, tiếng cười nói dòn tan, tiếng hò trên những cánh đồng xanh,vang vọng trong mùa lúa gặt.Mưa thuận, gió hòa.
Từ nơi đô thị đến tận miền quê.
Đâu đâu, chúng ta đều thấy sự vắng bóng của màu sắc áo các anh an ninh, các ban bảo vệ.
Một đời sống thanh bình, tiếng cười vang thay cho tiếng chửi bới,mắng chửi,la hét, cầu cứu,van xin, nguyền rủa trên từng con phố.
Ban an ninh bảo vệ Dân,lưa thưa, đôi người, gìn giữ trật tự giao thông.Và, rất hiếm, chúng ta nhìn thấy những Quân nhân trên đường phố.Quân đội, Quân nhân, chúng ta chỉ thấy,dọc theo biên giới các nước láng giềng của chúng ta, mà thôi.Mùi vị thuốc súng, mùi vị hơi cay để giải tán những cuộc biểu tình, hầu như không có.Màu áo quân đội của những Quân nhân, xuất hiện trong những ngày linh thiêng, ngày"Tết", ngày truyền thống, cổ truyền của Dân tộc.Người lính, họ, trở về gia đình, nghỉ phép trong ba ngày Tết, cùng ăn"Tết"với gia đình, người thân.
Đã qua rồi, trước ngày 30/04/1975, của Bạn và Tôi.
samedi 20 juillet 2019
Thư cho bạn hiền (Ngày 05/07/2019)
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire