mercredi 3 juillet 2019

Thư cho bạn hiền (01/07/2019)

Đã 44 năm qua rồi, Bạn và Tôi, chúng ta không một lần gặp nhau.Chỉ có 3 năm, của 20 năm về trước,vội vã, một cái bắt tay, nhấp vài giọt cà phê đắng, ái ngại,dè dặt, từng lời ăn tiếng nói.
Không một nét gì thay đổi, trên khuôn mặt sau hơn 10 năm xa cách.Nhưng trong Tâm Trí đã hé mở, đầy ấp sương mù,nghi ngờ, xét lại, tâm tình của Bạn và Tôi.
Từ dạo,sau ngày 30/04/1975, tất cả đều là chủ nghĩa xét lại.Rất bình thường, vì ai cũng quí trọng mạng sống của mình, Bạn hiểu chăng? Bạn không trách cứ, vì giữa chúng ta, có hai ý thức hệ? Chúng ta,xa cách nhau, một thời gian dài đăng đẳng, nghi ngờ nhau, cẩn thận hơn, chỉ vì sự sai biệt ý thức hệ.Bạn im lặng, trong sự im lặng của Bạn,Tôi cảm nhận, một sự chổi dậy, giờ của"Hỏa Diệm Sơn"đã bùng nổ. Bạn, chịu đựng, kiên nhẫn, chấp nhận hèn hạ, chịu roi vọt,phỉ báng, khạc nhổ, chịu tù đày, nghiến chặt hai hàm răng, không một tiếng than van, không rên xiết.
Lưng của Bạn đã còm, thân thể gầy guộc, ốm yếu.Bạn đang vất vưởng vĩ hè.Một vài đồng xu vun vãi, trên tấm áo choàng rách nát,hôi thối.Mái tóc, ngày nào,bồng bềnh, láng mịn,nay rối bù, từng sợi tóc đan nhau, nhầu nát,nhơ nhớp, bẩn thỉu, đã lâu, được tắm gội với những giòng nước đục ngòm, hôi thối.Đôi chân, khẳn khiu, gầy gò, không còn thẳng đứng,nhanh nhẹn như ngày xưa.Đôi mắt, thất thần, nét tinh anh ngày nào, vụt mất.
Một cái nhìn xa xăm của ký ức, ước vọng, hoài vọng, tìm lại dư âm xưa.Đôi tai, lắng nghe,sao lạ quá, cái gì cũng lạ, âm thanh, tiếng nói cũng lạ, không hiểu, người người qua lại, họ nói gì nhau, cách ăn mặc cũng lạ, cũng khác biệt, lạ quá.Những tấm biển quảng cáo, của cửa hàng,sao màu sắc, chữ viết lạ quá.
Bạn, vẫn bước đi, từng bước một,qua từng khu phố,con đường,ngõ phố, không định hướng,cố gắng tìm lại một dấu vết, dù một dấu vết thật nhỏ, để còn nhận biết, Bạn là ai?Sanh ra, tại nơi nào và Tên gọi của Bạn? Nơi chốn, mà Bạn đã từng dạo bước.
Lạ quá, không một mảy may dấu vết nào, hình ảnh trong ký ức ngày nào.
Lạc lõng,bơ vơ, đã 44 năm rồi, vết tích không còn.

03/07/2019,
Lại viết tiếp tục cho Anh.
Kể từ khi, bầy khỉ"Trường Sơn", từ hang"Pắc Pó"xuống núi, thì hoa màu,cỏ cây chẳng còn gì.Tập tành làm người, tập văn minh như"Đế Quốc". Phải là những tầng lầu cao tận mây xanh, để thay thế hình ảnh hoành tráng dãy núi rừng"Trường Sơn", nơi chốn đã từng ăn cây rừng, uống nước suối.
Sống trong hoang dã, không một mái trường, không bệnh xá, không công nghệ hiện đại, không đồ trang sức của"Đế Quốc". Không kiến thức, không Lễ nghĩa, không màu da chủng tộc, không Tôn giáo, chỉ có một chữ duy nhất"Cướp".
Cướp sạch, cướp tất cả, vì ta chẳng có khả năng, tài trí, tài năng, để sáng tạo, làm ra của cải.Ta không biết,cày bừa,cày xới đất đai,vun tròn phân bón.Ta chỉ biết xơi, xơi tái bất cứ cái gì, miễn sao no bụng, vì đã có người phục dịch,vun phân bón.
Khỉ bố, khỉ mẹ, khỉ đực và cái, kéo theo một bầy leo nheo, lúc nhúc khỉ con, cháu chắt,tha hồ cùng nhau đối ẩm.
Mặc tình cho tiếng kêu la,than khóc.Lấy đó, làm nguồn vui,thay thế cho tiếng chim hót, để nghe, để hồi tưởng, ngày nào trong rừng sâu hoang dã, ký ức kỷ niệm,kỷ vật một thời sống trong hang động"Pắc Pó".
Bây giờ,chểm chệ, phún phín trong bộ áo con người, rồi tập đi, tập nói,cờ lờ tờ mờ...
như Người.
Thương quá,90 triệu con Người xứ Việt, dưới sự lãnh đạo của một băng đảng ăn cướp,hộ khẩu,sổ đỏ"Pắc Pó".

04/07/2019,
Bạn ơi,
Đời sống và sức khỏe của Bạn hiện nay, ra sao? Việc làm của Bạn thế nào? Có được ổn định chăng?Hay là, vẫn cọc cạch,dong ruổi khắp nơi,rao bán từng tờ vé số?
Với chiếc xe gắn máy cũ kỹ, hiệu Honda, của thời kỳ vài mươi năm về trước.Có thể, tuổi đời của nó, đã cao.Từng bộ phận đã hao mòn theo năm tháng.Nhưng vẫn cố kéo lê cùng đồng hành với chủ nhân, gắn bó như đôi tình nhân, không rời bỏ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Từ dạo, bị cấm vận của Thế giới,Bo Bo độn khoai, phải không? Cho đến nay, những vết rỉ sét đã hiện rõ, màu sắc phai nhạt,theo năm tháng.Chủ tớ, cùng nhau gồng gánh qua từng giai đoạn khó khăn, vẫn là người bạn chung tình,song hành, dù mưa gió, bão táp phong ba,sình lầy, nó, xứng đáng là một tay bơi có hạng, mỗi khi thành hồ ngập lụt.
Tôi hiểu, Bạn là người chung tình,chung thủy, không muốn Nó cô độc, cô đơn, cùng sống chung nơi mua bán sắt vụn.
Dắt dìu nhau, lôi kéo nhau, trên con đường bùn lầy,nhơ nhớp,trơn trượt.Cả hai Thầy trò,mang kiện hàng, nặng trăm kí lô.
Nhưng vẫn cảm nhận niềm vui, hạnh phúc, san sẻ cho nhau, cùng ăn nằm khách sạn ngàn sao, vẫn không rời nhau nửa bước, mỗi khi, một trong hai Thầy trò trở bệnh.
Và sau cùng, một tấm ảnh lưu niệm, ghi đậm, tình Thầy trò, tình Cha con, tình bạn, tình người, giữa Người với những mảnh sắt vụn ghép nối, hình thành nên một chiếc xe gắn máy.Đậm đà tình tự, nâng đỡ nhau bao năm tháng, dù đống sắt vụn ghép nối, không hồn, không tri thức.
Bạn, tóc của bạn đã đổi màu sắc.Hai phần ba màu trắng xóa của bọt biển.Còn lại, một phần ba đen ngòm hôi thối, tựa như nước thải từ nhà máy"Formosa".
Lạ quá, hàng loạt từng đoàn"cá biển"đi Hè, phơi mình, tắm nắng trên bãi cát.
Nước Việt ta, thặng dư hải sản, không một bóng dáng"Ngư dân", dường như đã quá số lượng ấn định để làm... nước mắm,
"mấm cá",v.v...sự thặng dư của"Ngư dân" Việt?
Nước Việt ta, được sự ưu đãi của thiên nhiên, nên hiện nay, đồng bào ta, đã tiến bộ, cùng nhau thưởng thức hương vị những món ăn của"Đế Quốc", gần nhất là, người bạn láng giềng thân thương, như là "Đế Quốc Tàu cộng". Những món hàng ngoại đến từ"Đế Quốc"này, là những món hàng đặc biệt nhất trên Thế giới,dành cho người Em cột chèo Việt Nam.
Những chai dầu thơm vào bậc nhất, mùi hương thơm lừng cả đất trời, còn nổi tiếng hơn cả các loại dầu thơm trên Thế giới,
dầu thơm của Paris (Pháp Quốc) còn thua xa,nhãn hiệu tên là"Chat de Chanel".
Nhờ vào các loại dầu thơm hiệu này, thì có thể, tiết kiệm nước tắm trên 60%.
Những kiện hàng thuốc chữa trị, gọi là hàng nhí, hàng ngoại của"Đế Quốc chệt", được nhập vào xứ Việt là, những hàng thí nghiệm sự phát triển độc dược trên thể xác Dân Việt.
80% người Việt, yêu chuộng, yêu thích hàng ngoại.Nhất là, hàng của"Đế Quốc chệt lụi". Nhân Dân Việt, lại hết lòng ủng hộ, cho sự phát triển hùng mạnh kinh tế người "Anh chệt lụi".
Bạn ơi,
Không riêng gì sự thay đổi màu sắc tóc của bạn, mà ngay cả màu da của bạn cũng thay đổi.
Bạn mệt mỏi lắm phải không? Bạn hãy nghỉ ngơi đi.Bạn hãy nằm xuống,"bàn đèn" đã sẵn.Rít một hơi,bao nhiêu cảm giác đau đớn của thể xác biến mất,bao nhiêu cảm xúc của"cái đầu như trái nho", cũng sẽ yên lành,đê mê, tận hưởng những giây phút thần tiên.
Ôi, tuyệt vời"Tiên nâu bàn đèn", hàng ngoại của"Đế Quốc chệt lụi".

Le 04/07/2019,
Dế nhủi Wallonie.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire