mardi 23 juillet 2019

Thư cho bạn hiền (ngày 20/07/2019)

Bạn hiền ơi,
Và giờ đây, sự thay đổi nét mặt của Thành phố"Sài Gòn"sau ngày 30/04/1975,
nói riêng và miền Nam Việt Nam nói chung.
Tất cả, tất cả thay đổi, không còn là ngày xưa của Bạn và Tôi.
Chiến thắng mùa xuân nào, trên Thành phố hồ chứa mưa, đã khiến Bạn lom khom dò từng bước một trên đường đi, trên hè phố.Không còn nhìn ra đâu là bực thềm, đâu là ổ gà, hầm hố cầu cống, khi thành hồ ngập lụt.Đôi tay Bạn quờ quạng, luồn lách,vẹt những rác rưởi, những vật lạ,lền bền nổi trên mặt nước.
Thoạt nhìn, những tưởng Bạn đang bơi lội qua bờ bên kia.Sông"Sài Gòn"nào, Bạn và Tôi, đã từng cố gắng, từ bờ này đến bờ bên kia.Bạn và Tôi, không phải là những tay bơi chuyên nghiệp, nhưng ít nhiều, chúng ta đã là những con người có khả năng đến bờ bên kia.
Lạ quá, thành phố"Sài Gòn"của Bạn và Tôi là thế này sao? Cơn mưa ngày nào, làm dịu đi, giảm đi sự oi ả, hầm bức, làm sạch đường đi, quét sạch bụi bẩn, tắm mát hè phố,bao ưu tư, phiền muộn,lo lắng, ái ngại cho đôi giày bóng loáng, cùng với bộ quần áo thẳng nếp, đã tan biến.Cảm ơn các vị Thần mưa,ban phát ân huệ cho Dân"Sài Gòn".
Ngập lụt,hai chữ, ở thành phố"Sài Gòn"xưa
vắng bặt trên môi miệng người Dân thành phố.
Và hiện nay, thế kỷ 21, ngập lụt thành phố "Sài Gòn", tiếng than van, Mẹ Việt Nam ơi, phải chăng, đây là những giọt nước mắt của Mẹ tuôn rơi,hay là những tấm lòng của người Mẹ Việt Nam, đã ngập tràn thể xác người con Mẹ,sau 44 năm thay tên đổi họ thành phố yêu dấu của Mẹ.
Những con đường xưa, những hàng cây xanh, đã từng một thời là bóng mát, là nguồn cảm hứng cho các Văn nghệ sĩ,cất lên tiếng nói từ Tâm hồn, lời tình tự trìu mến.Nay,trơ trọi tường hào, biến thái thành ao hồ,nhơ nhớp bẩn thỉu,loi nhoi như những thể xác không hồn.
Bản án nào đã dành cho"Sài Gòn"của Bạn và Tôi??? Tại sao??? Chiến tranh đã lùi dần vào dĩ vãng.Bom đạn đã ngủ yên.
Thế tại sao, lòng Dân không ngủ yên???
Cuộc chiến tranh hiện nay là, ruộng vườn, đất đai, nhà cửa, đã sống lại,lan rộng trên khắp ba miền Bắc-Trung-Nam.Một cuộc chiến bạo tàn,dã man, rừng rú, không đến từ một phương trời nào, mà ngay trong lòng Dân tộc Việt, của Bạn và Tôi.
Than ôi, một cuộc chiến của lòng tham lam,đói khát bã vật chất,tham danh vọng, tham tài,tham sắc,tham uống máu huyết của đồng loại, cùng chủng tộc.
Nguyên nhân nào? Đến từ đâu? Phải chăng do nhà cầm quyền đảng trị, đảng xã hội chủ nghĩa, đứa con yêu của đảng cộng sản Thế giới.Thần chết đã bao phủ, hiện diện trên đất nước Mẹ Việt, đã 80 năm qua và sẽ không ngừng nghỉ trong tương lai, mãi mãi không thời hạn.
Dân"Do Thái"...2000 năm, mất nước.
Còn quê hương của Bạn và Tôi???

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire