Suốt một chặng đường dài chống cộng sản miền Bắc, và mặt trận giải phóng miền Nam, từ thập niên, nền đệ nhất Cộng Hòa miền Nam của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và kế tiếp là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nền đệ nhị Cộng Hòa miền Nam Việt Nam.
Sự thất thủ của miền Nam ngày 30/04/1975, dưới áp lực đè nặng của cộng sản Thế giới nói chung, và cộng sản miền Bắc Việt Nam nói riêng.
Thể chế Việt Nam Cộng Hòa miền Nam, không có được một đồng minh thế giới Tự Do nào yểm trợ.Kiệt quệ trên mọi lĩnh vực, đành phải để mất miền Nam Việt Nam.
(Các bạn tìm hiểu thêm về lịch sử của hai nền đệ nhất,đệ nhị, của Việt Nam Cộng Hòa, trên Google).
Kể từ ngày 30/04/1975, dưới sự cai trị của đảng cộng sản Bắc Việt, Họ, đã hạ lệnh, dùng mọi thủ đoạn gian manh, lừa bịp, dưới chiêu bài học tập cải tạo, dành cho những chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, miền Nam Việt Nam.Tất cả, thực chất là tù đày, dành cho những kẻ bại trận.Chúng ta đều biết, nhiều chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, đã chết trong trại tù cải tạo, thời gian học tập, có thể, kéo dài trên hai mươi năm.
Miền Nam, từ đó, ý định vượt thoát chế độ cộng sản Việt,"Thuyền Nhân"đã hình thành.Vượt biên bằng đủ mọi hình thức.
Vượt biển, hoặc đất liền,qua các đường biên giới, các xứ, Miên, Lào, Thái Lan.
Người Việt,Tỵ nạn, từ đó, một tiếng vang trên thế giới.Những con số nằm xuống, trên con đường tìm Tự Do, không được xác định là bao nhiêu?. Đến bến bờ Tự Do, trên khắp Thế giới, ước lượng, trên dưới một triệu người.Một con số khủng khiếp, đã khiến cả Thế giới run động và để chứng minh cho hai chữ (Tự Do), quí giá biết bao của nền văn minh, xã hội,con người.
Con số một triệu người vượt biên,sau năm 1975, đã làm Tôi chợt nhớ lại, năm 1954... hơn một triệu người người miền Bắc di cư vào Nam, tránh nạn cộng sản.
Sau khi hiệp định Genève 1954,chia cắt hai miền Nam Bắc.Năm 1954-1975, không gì khác nhau.
43 năm qua,kể từ ngày 30/04/1975, một bước ngoặc lịch sử Việt Nam,sau cuộc chiến.Hai miền Nam Bắc, không còn vĩ tuyến thứ 17.Không còn ranh giới chia cắt hai miền Nam Bắc.Không còn,hai chế độ, chỉ còn lại độc nhất chế độ độc tài cộng sản đảng trị.Cũng không còn luôn, cái gọi là mặt trận giải phóng miền Nam, ngày nào.Một cánh tay nối dài của cộng sản miền Bắc.
Cuộc chiến ý thức hệ của Thế giới, đã đưa đẩy dân tộc Việt Nam, vào nỗi đau khổ, vào sự chết,tàn sát lẫn nhau.Đất đai màu mỡ bị cày nát, bởi bom đạn, đã có lần được Thế giới vinh danh là (Anh Em giết nhau). Máu và nước mắt, của hai miền đã tưới tẩm làm dịu đi độ nóng của đất Mẹ Việt.Gia đình ly tán, đâu đâu, cũng phủ vành khăn tang, tuổi thơ đồng ca, bài đồng dao (Mồ côi),Cha Mẹ Tôi là ai?
Sự phát động chiến tranh từ đâu? Phải chăng, từ chủ nghĩa thiên đường cộng sản Thế giới, muốn nhuộm đỏ cả trái đất, và hậu quả,ai là người hứng chịu ý thức hệ này?Xin thưa, toàn dân Việt, nước Việt Nam của chúng Tôi.
Những kẻ tội đồ, của xứ Việt chúng Tôi là mặt trận giải phóng miền Nam, cùng tập đoàn lãnh đạo cộng sản miền Bắc Việt Và không quên, Tàu cộng.
Những cuộc thanh trừng, đấu tố,đẩm máu, về việc cải cách ruộng đất của miền Bắc, năm 1945.Sau khi, cộng sản Việt cướp chính quyền của Ông Trần Trọng Kim, một chính quyền còn yếu kém về quân sự.
Hồ Chí Minh... bí danh (Hồ Quang), người tỉnh Phúc Kiến (Trung Quốc), lãnh đạo.
Một gián điệp Tàu cộng, được Mao Trạch Đông cài cắm, để thúc đẩy chiến tranh Việt, Pháp, và xâm lăng miền Nam.Một mưu đồ của Tàu cộng, để đồng hóa hoặc để diệt chủng dân Việt, dưới chiêu bài, đánh Pháp, đánh Mỹ, đánh đổ thể chế Tự Do, Nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa, dưới sự lãnh đạo của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và nền đệ nhị Cộng Hòa, dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.Và nền đệ nhị Cộng Hòa, sụp đổ ngày 30/04/1975.
Nước Việt Tôi,4000 năm qua,kể từ lập quốc, không một giây phút an bình.Máu và nước mắt, ngập tràn sông biển.Vành khăn trắng bất hủ,tung bay trên bầu trời quê hương Tôi.Đã tô đậm, khắc ghi, tận xương tủy, trong máu, người Việt Tôi.
80 năm qua, dưới chế độ cộng sản, mọi sự bưng bít về tên Hồ Chí Minh (Hồ- Quang). Được nhà cầm quyền cộng sản, vinh danh là cha già dân tộc, là vị lãnh đạo cuộc cách mạng chống Mỹ, cứu nước.thì nay, đã sụp đổ.Thần tượng ngày nào,tội đồ, trong công cuộc cải cách ruộng đất năm 1945, và đã say ngủ trên xác vài triệu thanh niên miền Bắc, trong công cuộc xâm lược miền Nam.Phải nói,con số nằm xuống về cải cách ruộng đất, ước chừng 175.000 người.
Không riêng gì thanh niên miền Bắc đã hy sinh,thanh niên miền Nam không kém phần hy sinh như thanh niên miền Bắc.
Vì để bảo vệ chủ quyền, của Tự Do, Dân chủ, chống cộng sản Thế giới và cộng sản miền Bắc.Họ đã hy sinh anh dũng, đã nằm xuống,cho một lý tưởng, yêu Tự Do.
Tội ác chiến tranh này,ai đã tạo ra?
Chắc chắn, chúng ta đã có câu trả lời.
Âm mưu nào, của tập đoàn cộng sản,cố tình bưng bít sự thật?Hán nô, bán nước.
Miền Nam,43 năm qua, thế hệ trẻ được nhồi nhét chủ thuyết cộng sản.Trưởng thành trong chế độ cộng sản.Một khái niệm,quan niệm gì, về những con người trưởng thành trong chế độ cộng sản, hiện nay? Họ nghĩ gì? Nhận xét gì? Về chế độ họ đang sống? Họ có thấy, biết, tệ nạn xã hội lan tràn, bất công,tham nhũng, ô nhiễm môi trường, thức ăn uống độc hại, quyền lực, cướp bóc, dân oan, bạo hành, bạo lực, trong tất cả môi trường xã hội?
Và đặc biệt, nhất là đối với ngành giáo dục,tồi bại, đánh đập,mua bán mảnh bằng, trường học không khác gì nhà tù, của tuổi thơ,dùng cực hình, để đào tạo nên những con người máy, không cảm xúc, phục vụ cho nguồn máy của đảng, cho chế độ.Thật là một thảm kịch đẩm máu. Một bi kịch của thiên đường xã hội chủ nghĩa cộng sản hiện nay. Một xã hội vô Đạo Đức, vô Nhân bản.Nhân tánh con người không còn.
-Dưới thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Tôi luôn ghi khắc hai chữ"Thanh Bình"
Những bài ca ngợi về đồng cỏ xanh, những câu ca dao, câu hò, câu đối, luôn gắn trên môi miệng mọi người. Những bài ca ngợi mối tình son trẻ thật nhiều mộng mơ, dù vẫn bương chải trong đời sống thường nhật.Chẳng mấy khi, giật mình vì tiếng súng nổ, tiếng bom rơi, trong đêm thanh vắng.Giấc ngủ luôn tròn đủ, trong đêm đêm.Chẳng mấy ai,thao thức vì vận nước nỗi trôi.Vào thời này, Tôi vẫn còn quá bé nhỏ, vào lứa tuổi 9-10.Từ quá trình thời thơ ấu đến năm 1963, Tôi vừa tròn 9t.
Lần đầu tiên,đôi tai Tôi, lắng nghe tiếng súng nổ, và được Cha Mẹ Tôi cho biết, đó là cuộc đảo chính của quân đội, nhằm lật đổ chế độ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm lúc bấy giờ, ngày 01/11/1963.
Có thể, trong giai đoạn của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm trị vị, có những biến động, của các đảng phái đối lập, trong thời kỳ phôi thai của chế độ, và để củng cố địa vị và thâu phục nhân tâm.
Nhưng Tôi không có một nhận thức nào, vì quá non dại của tuổi thơ.Nhưng trong quá trình tuổi thơ, Tôi có một nhận thức, sự yên tĩnh, yên lành, mỗi khi cặp kè, sách vở, đến trường.Và nhận biết, không một vết hằn ưu tư,lo lắng, phiền muộn, trên khuôn mặt của các bậc phụ huynh.
Người người, không vội vã trong mưu sinh, tiếng chào, tiếng cười nói, dù không thân quen, vẫn luôn trên môi miệng của tất cả.
-Dân số Sàigòn, lúc bấy giờ, ước chừng khoảng 1 triệu người.Không khí trong lành, tươi mát,đôi khi se lạnh về đêm.
Vì Tôi, chợt nhớ, Mẹ Tôi đã bỏ than vào bếp nhỏ, để dưới gầm giường, cho chúng Tôi hơi ấm âm ỉ của than hồng, ấm áp.
Ký ức của tuổi thơ quá non dại, nên Tôi không thể ghi lại được những cảnh sống, thuở thanh bình tuổi thơ.
Kỷ niệm ngày nào còn đâu.
Tôi chợt trở về thực tại, hiện tình 43 năm qua,nơi thiên đường xã hội chủ nghĩa,cai trị bởi tập đoàn đảng cộng sản Việt, hôm nay.Thật phải nói, quá nhiều tệ nạn xã hội, bởi sự điều hành ngu dốt,quan liêu, của những bạo chúa,mang danh cộng nô cho thiên triều tàu khựa Mao.
1/Đặc khu kinh tế (bán đất nước).
2/Luật an ninh mạng.(bóp nghẹt tiếng nói người dân).
3/Tham nhũng (của giới chức đảng).
4/Giáo dục học đường (nâng điểm,dâm ô
bạo hành của nhà giáo).
5/Ô nhiễm môi trường (Formosa).
6/Nhân Quyền (bắt bớ,tra tấn,tù đày, cho những ai lên tiếng nói chống lại nhà cầm quyền).
7/Dân oan Thủ Thiêm (bị cướp đất đai).
8/Lạm dụng quyền hành của công an.
9/Y tế (thuốc men giả)
10/Bằng cấp giả (mua bán)
11/Tai nạn giao thông.
12/Thực phẩm độc (không có sự kiểm soát của ban y tế).
13/Thiếu tá Hồ Tập Chương (bộ mặt thật của Hồ Chí Minh,tờ báo Dân Trí đăng),
(Nguyễn Ái Quốc chết năm 1932 tại Nga sô).
14/Thay đổi chữ viết Việt.
15/Đàn áp Tôn giáo (đập phá Chùa, cướp đất của giáo hội Công giáo, bắt bớ các nhà lãnh đạo Tôn giáo).
16/Bệnh viện không đủ để cho con bệnh (quá tải).
17/Xuất khẩu lao động (18 ngàn gái VN,
15 ngàn thanh niên VN).
18/94 ngàn bị ung thư (15% di truyền,85% ô nhiễm môi trường và thực phẩm độc).
19/Cái chết sau khi bị gọi lên làm việc tại Bộ Công an.
20/Lưu hành tiền Trung cộng trên khắp 7 tỉnh thành miền Bắc Việt.
21/Hai đảo Hoàng Sa, Trường Sa,rơi vào tay Trung cộng
22/Miễn phí hộ chiếu nhập khẩu Việt Nam, dành cho người Trung cộng.
23/Lũ lụt do Nhân tai,chứ không phải do Thiên tai.
24/Mua quyền bán chức của giới chức cầm quyền.
26/Quan liêu của thời đại phong kiến.
27/Tổ chức đánh bạc trên mạng internet, của giới chức cầm quyền.
28/Công an không vì Dân, không bảo vệ Dân,cưởng chế, cướp của, đánh đập Dân,
Xem Dân như kẻ thù, từ Trung ương đến hạ tầng cơ sở.
29/Hiến pháp của Việt Nam không được thực thi, chỉ là lừa bịp Dân và Thế giới.
Hành pháp, Lập pháp,Tư pháp=do tập đoàn đảng quyết định, chỉ định,phán quyết.
30/Tập đoàn đảng không phải là của Nhân Dân, vì Tập đoàn đảng Không do Nhân Dân bầu cử.
31/Ngập lụt thành phố.
32/Bất công của luật pháp.
33/Nhân Dân luôn luôn bị chụp mũ là phản động, chống phá nhà nước, lật đổ chế độ.
34/Sự giết chóc Ngư dân Việt trên biển Đông,do lính Trung cộng.
35/Từ bỏ đảng của giới trí thức đảng viên.
36/Sự sa đọa giới trẻ, sự vô cảm của giới trẻ, với hiện tình đất nước.
37/Sự im lặng tuyệt đối của nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội.
Dế nhủi Wallonie,
Le 09/12/2018.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire