Tôn giáo được nẩy mầm, sinh sôi từ cộng đồng xã hội.Quan niệm sai lầm khi tách rời Tôn giáo với xã hội.
Sự trốn tránh trách nhiệm của các nhà lãnh đạo Tôn giáo, đối với đất nước,(vì quyền lợi, sợ hãi, vì bản Ngã).??
Là một công dân trong đất nước, dù với bất kỳ nghề nghiệp nào, bất kỳ hình thức nào, Tôn giáo hay không Tôn giáo, đều phải lên tiếng nói, để xây dựng cho đất nước được giàu đẹp,thăng hoa đời sống con người, xóa bỏ bất công, áp bức, trong Công Bình, Bác Ái, Vị Tha và nâng cao nếp sống Đạo Đức của một con người, đẹp lẫn thể xác lẫn tâm hồn.
Các vị lãnh đạo Tôn giáo, luôn thể hiện câu nói về lề luật của Tôn giáo là:"Cấm làm Chính trị", để đứng ngoài lề cuộc đấu tranh cho tiếng nói Nhân Quyền, Tự Do, để được yên thân và no đủ.
Nỗi đau của Tín đồ thì Tín đồ tự nhận lấy.
Đất nước dù có mất, chẳng quan tâm.
Làm một người công dân trong một đất nước,sinh ra, trưởng thành, được sự giáo huấn từ trong gia đình, học đường và sau cùng là xã hội.
Xã hội cộng đồng là nơi đào tạo chúng ta thành nhân, để xây dựng, góp phần cho sự bổ ích của chính ta, cho cộng đồng, cho đất nước được giàu mạnh.Từ nơi xã hội, sự học hỏi của ta ngày càng phong phú,tri thức sâu rộng, để sáng tạo, để cống hiến, những sự sáng tạo về vật chất lẫn tinh thần.
Từ nơi các bậc Trưởng thượng, từ các bậc Thầy Cô,ngay đến cả những người bạn thân của ta, bạn cùng chung công sở,ta sẽ nhận được sự truyền đạt về kiến thức và kinh nghiệm.Ta phát huy những gì ta tiếp nhận,song song những sự sáng tạo từ ta, để bồi đắp những gì khuyết điểm của ta, để phục vụ tha nhân và đất nước.
Suốt một kiếp làm người, sự học hỏi, không bao giờ chấm dứt, vì thực chất, không có gì hoàn hảo, không có gì là tuyệt đối.Không bao giờ ta vừa ý, bằng lòng, những gì mình đang có, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, giàu hay nghèo.
Lòng khao khát,ham muốn, vô cùng tận.
Không bao giờ,dừng lại ở một điểm nào khẳng định, rồi ta lại tiếp nối sự sáng tạo, tốt có, xấu có, niềm đau, nỗi khổ, phát sanh từ đó.(Tôi gọi đó là phần Tâm sinh Thức).
Tâm linh của chúng ta,sanh ra trùng trùng điệp điệp, những vọng niệm, phát họa ra vô vàn hình ảnh, màu sắc, và tham vọng của sở hữu, cái gì vừa ý là mong ước, là chiếm đoạt, cái gì không vừa ý là ghét cay, ghét đắng, là vứt bỏ.
Sự nhận biết, hiểu biết của chúng ta vô cùng phong phú, vô cùng tận.Nhưng không bao giờ chúng ta quay lại, nhìn lại, để xác định, sự không tồn tại của Tâm thể vật chất này.Ta cứ tiếp tục lang thang trên con đường vô định, của bao nỗi khổ niềm đau, cho chính bản thân và tha nhân.
Nụ cười luôn đi đôi với giọt nước mắt.
Hạnh phúc, bất hạnh.Nguồn vui không bao giờ mãi mãi.Buổi tiệc nào lại chẳng tàn.Một áng mây không đọng lại mãi mãi trên bầu Vũ trụ.Nhìn lại,ta chợt hiểu,...
Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông.
Khi ta có một khái niệm về cộng đồng xã hội,ta sẽ hòa nhịp sống, và chắc chắn, có nhận thức cảnh sống, nguyên nhân nào ta bước qua, không một lời, không một cảm xúc, và sự yêu thương, trìu mến, của đôi bàn tay, đầy quyền năng của sự xúc chạm,ta đã vứt bỏ nó, không còn yêu quý nó, của ngày nào, vòng tay Mẹ Cha, vuốt ve, ôm ấp,vỗ về,che chở, và cho ta mầm sống, hít thở bầu không khí, hôm nay.
Ta đã đánh mất tất cả rồi, đôi bàn tay này, vòng tay này.
Mình không hoàn hảo, nên sự sáng tạo không hoàn hảo.Luôn luôn bổ khuyết vào chỗ trũng của cái không hoàn hảo.Để rồi,
không hoàn toàn như ý muốn, luôn cảm nhận một điều gì vẫn còn thiếu sót, cần phải bổ túc.
Hàng triệu Tín đồ của các Tôn giáo, tựa như những hình bóng, cuộc vận suy của đất nước không màng đến.
Tôi không nghĩ rằng, những giáo điều của các Tôn giáo, không đào tạo Tín đồ của mình trở nên vô Tâm, vô cảm.Vì những lời hằng sống của các Đấng Tôn giáo không xa vời, không tách rời, đời sống con người.Chỉ vì muốn con người được hoàn thiện nhân cách, xây dựng một xã hội công bằng, tốt đẹp, từ trong gia đình đến xã hội.Người tôn trọng người, đầy Nhân nghĩa, nâng đỡ nhau, để xóa sạch nước mắt đau thương của con người.Và một đời sống thăng hoa, nương nhau, hòa thuận nhau, yêu thương nhau,san sẻ cho nhau, không có hận thù, không có nô lệ, không có sự ác.Một thiên đường có thật, trên quả đất này.Một tiếng nói cho Công bằng, Bác ái, Vị tha.
Nhưng thật đau buồn, vì Tâm địa của con người, chỉ vì lợi danh,đã không ngần ngại, đàn áp,tàn sát, áp bức, để cho chính bản thân mình.Từ đó, tội ác, tội lỗi, phát sinh và thế giới đã biến thành địa ngục trần gian.Tâm tưởng con người sáng tạo ra những chủ thuyết, để biện minh cho hành động tội ác của mình.Sự sáng tạo của con người không hoàn hảo, chỉ sáng tạo ra những khổ đau, rồi không thể quay trở về, dù biết rằng,ta làm điều sàng bậy, tội lỗi,đem nỗi khổ niềm đau, đến những người cùng ta sống.Trong một xã hội, đất nước, chỉ vì quyền lợi của bản Ngã, cái Ta quá lớn, cái Ta lấn áp tất cả tri thức,Ta là tuyệt đối. Không một cái Ta nào khác, ngoài Ta.Hành trình cái Ta lên ngôi, kéo lê hàng bao thế kỷ.
Tiếng kêu la, oán than, rên rỉ,than khóc, đọng lại, trong bầu khí quyển, trong vũ trụ, để rồi, kết tụ thành những áng mây hắc khí, rồi lại trở về nơi chốn đã tạo dựng nó, thật nặng nề hơn núi Thái Sơn,đổ ập xuống, không một mảnh lực nào có thể ngăn trở, để rồi, người với người, phải hứng chịu những gì mình sáng tạo mà không rõ biết nguyên nhân cội nguồn, và chỉ cho rằng Thiên tai.Thật thương xót cho con người không tri thức.Sự khôn ngoan của con người rất thiêng liêng, chỉ vì cái Ta, mà sáng tạo sự u tối,thay vì sự sáng.Đã biến cái đẹp, cái tốt lành, thành đen tối, xấu xa, và cứ thế mà trôi lăn, mà nhận những đau khổ, chết chóc, không ngừng nghỉ, rồi oán trách Trời cao, định mệnh.Tâm trí con người, lúc ấy, trở nên u tối, không còn sáng suốt, để mà nhận biết và quay về.Thật đáng thương.
Sự ra đời của các Đấng của Tôn giáo, là bắt nguồn từ đây.Để dẫn dắt chúng ta quay về cội nguồn.Nguồn cội của hạnh phúc, của bất tử.Nhưng ngược lại, chúng ta chỉ nương tựa, và ỷ lại, tự nhận mình thấp kém, nhưng không biết rằng, khi mình nhận biết mình thấp kém, là phải có một cái gì đó đầy sức mạnh, đầy hào khí, để mà vươn lên, thật đáng thương.Từ đó, cứ nương tựa vào Đấng tối cao,xem như là bậc Cha Mẹ, để bám víu, và cứ sống mãi trong vòng tay che chở của các Ngài.
Mà không dám tiến bước trên con đường các Ngài đã vạch ra, đã chỉ dạy.
Giáo điều, Giáo lý, là những con đường hoàn thiện.Tại sao,Ta cứ đọc tụng thuộc lòng, mà không dấn thân, không thực hành, để làm lợi ích cho Nhân sinh, đó là điều mong muốn của các Đấng tối cao.
Rồi Ta lại cứ tiếp tục,than van, khóc lóc, van xin, cầu xin, không một nhận thức là các Ngài đã trao hết gia tài cho mình rồi.
Chúng ta, quên đi nền tảng của con người là Đạo Đức.Nhờ vào trau dồi nền Đạo Đức, chắc chắn,Ta sẽ dừng tay, buông con dao đồ tể.Và sự bừng lên của những giòng tư tưởng trong sáng, trong lành, không bị ô nhiễm áng mây đen, của những giòng tư tưởng bách hại,tham đắm,ghen ghét, hận thù, cướp của, giết người, hại người,thờ ơ, vô cảm, ích kỷ,v.v...
Nhờ vào trau dồi Đạo Đức,Ta có một bước tiến xa hơn,biết đau,biết rung động và biết dấn thân để phụng sự cho tha nhân,và để nhận thức sâu sắc nguyên nhân nỗi đau của tha nhân,và tìm phương cách để chấm dứt những sự đau khổ cho tha nhân và cho đất nước,được nhiều lợi ích, một nền văn hóa đầy nhân bản,tình yêu thương trong sạch,đoàn kết.Lời ăn tiếng nói đượm sắc màu hoa tươi thấm.
Nền Đạo Đức suy thoái,bản chất con người trở nên hung hãn,tàn độc,bạo động, mạnh hiếp yếu,tâm địa xấu xa,sự xót thương đồng loại không còn,tình người như gỗ đá.Những lời dạy của Đấng Tối cao ngủ quên.Để rồi,tạo ra sự đau thương,
dâng trào giữa người với người,đồng loại, và trở thành hung thần khát máu.
Ta vẫn biết là chủ nghĩa cộng sản là vô thần,một chủ nghĩa Duy vật,nhưng đã là con người,Tâm sinh thức vẫn còn tồn tại những hạt giống cảm xúc,biết điều hay lẽ phải,đang chìm sâu,không ẩn hiện,vì bã vật chất,danh vọng,quyền lợi,ngự trị.
Rồi một ngày nào đó,nó sẽ chổi dậy,để xóa bỏ đi những cái Tôi đầy ngu dốt,đần độn,cay đắng.Nó sẽ thức tỉnh và bừng sáng,để quay lại,nhìn lại,những cái Tôi tàn phá,đầy tội lỗi.Đời người,rồi,ai cũng một lần,quay lại,nhìn lại.Thời gian là liều thuốc chữa trị.
Thời đại 4.0, tựa như con dao hai lưỡi.Sự lệ thuộc bã vật chất hay không lệ thuộc vật chất, tùy nơi ta.Thời đại 4.0, không khác gì quá khứ của ngàn năm trước.Con người vẫn là con người, và cái Ta vẫn là cái Ta.Tham lam vẫn là tham lam.Xấu xa, tội lỗi vẫn là tội lỗi, xấu xa,bần tiện và đê hèn.
Giáo điều của các Đấng Giáo chủ là liều thuốc, chữa trị ung thư,ung nhọt của con người và để thăng hoa cuộc sống.
Nhưng tiếc thay,con người ôm ấp giáo điều như là khúc gỗ, cục đất, đá, sỏi, và là một thư viện trong những lúc tìm thư giãn.Cái Tôi vẫn còn tồn tại, và tiếp tục dùng cái Tôi để mà thống trị.Giáo điều được nằm yên, ngủ quên, không còn cơ hội để phá vỡ cái Tôi, gây tạo tội ác.
Vì tìm tòi giáo điều để thư giãn, nên quan niệm và cho rằng giáo điều là liều thuốc ngủ, là sự ru ngủ.Thật đáng buồn.Tri thức con người không bằng loài cầm thú, loại cỏ dại,rong rêu bám víu ven đường.
Thời đại 4.0, làm Tâm Ta rối ren, phân Tâm nhiều ngõ ngách, và kết quả là một cái chấm, để trở về cái không,hai bàn tay trắng, trở về với tro bụi, khởi nguyên của nó.Đúng không?
Tôi còn nhớ, lời của một vị Bồ Tát nói:
"Nếu tội lỗi có hình tướng, thì hư không này sẽ không có chỗ để chứa đựng".
Vậy sự tạo tác của tội lỗi có mất hẳn không?,sau khi, chúng ta trở về với cát bụi?.Ai là người sẽ nhận nó, tội ác, tội lỗi?
Trong một chu kỳ biến thái, biến dạng từ hình thức này,qua hình thức khác.
Một đôi lời,thô thiển, của cảm nghĩ, của cảm giác nỗi thống khổ, nỗi đau, từ Tâm.
Hãy dấn bước, hãy dấn thân, đừng tìm cầu sự bình an của giáo điều để cho chính mình được an, hãy tìm cầu sự bình an cho tất cả Nhân sinh.
Như lời Ngài Duy Ma:"Chúng sinh bệnh...
nên Tôi bệnh".
Chúng ta sẽ không bao giờ được bình an, khi ngoài hiên đầy giông bão.
Dế nhủi Wallonie,
Le 29/11/2018.
dimanche 9 décembre 2018
Giáo... điều 2.
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire