Trong dịp xem đoạn phim của cô"Cẩm Thuý", tại Việt Nam.Cô Cẩm Thuý là một giáo viên.Cô đã nói lên sự bất công trong ngành giáo dục tại quê nhà.Sự chèn ép, lạm dụng quyền hành của giới giáo viên.
Sự yếu kém về kiến thức của giáo viên, nhưng quyền lực lên ngôi, đã đặt để những con người, không đủ khả năng vào một chức vụ cao trong ngành giáo.
Điểm quan trọng nhất là... bắt buộc các trẻ học sinh, phải học thêm tại tư gia, nếu không, các Em này, khó có thể nào qua được sự ưu đãi của Thầy Cô,dù các Em là những trẻ ưu tú, giỏi giang.
Quý Thầy Cô, hiện nay, không như ngày xưa trong ngành giáo, trước ngày 30/04/1975, chỉ tiêu, lấy câu:(Tiên học phí, hậu học văn). Chức vụ, lương tâm của một giáo viên, không còn của thế hệ hôm nay.Tất cả đều tính trên phần vật chất, tiền bạc, biếu tặng Thầy Cô, từ các gia đình con Em học sinh.Một sự xuống cấp, hạ cấp, trong ngành giáo dục Việt Nam, hiện nay, tại các học đường trên toàn quốc Việt Nam.
Một xã hội văn minh, chú trọng sự giáo huấn từ học đường.Nhìn vào một xã hội, của một xứ sở, chúng ta có thể đo lường được giá trị của sự giáo dục, có nhân bản, có tình thương, có Đạo Đức, có một tri thức cao, và một tác phong con người.
Để chứng minh, một xứ sở hùng cường, một tinh thần đoàn kết, một đời sống được gọi là văn minh, phát triển về mọi lãnh vực, và có chìu hướng, ý chí, luôn tìm tòi, phát minh cho nền kỹ thuật văn minh tinh tiến, từ mọi hình thức.
Nền tảng của một xứ sở, trọng tâm là sự giáo dục, từ học đường và từ trong gia đình.Học đường cho ta một kiến thức, một tri thức, và phát huy sở học, để xây dựng đất nước, để đem lại lợi ích cho nhân sinh.Tôn trọng quyền Tự Do, quyền sở hữu của người, tôn trọng luật pháp, và tự mình phải kiểm điểm lấy chính bản thân mình.Phải thực hành, để làm một tấm gương cho người.
Nếu tất cả đều có ý thức, thì trật tự trong cuộc sống được ổn định, thăng hoa.Bằng ngược lại, thì chỉ sanh ra những tệ nạn xã hội, sống trong đau khổ và sợ hãi,lo âu, viễn ảnh tương lai u tối, những giòng lệ lại tiếp tục tuôn trào.Tìm cầu một ngày hạnh phúc không có.Đời sống hiện nay,con người đã đánh mất đi nếp sống Đạo Đức.
Và quan niệm rằng, Đạo Đức là suy thoái, là ngu xuẩn, là nghèo đói, là không biết lợi dụng cơ hội, để vinh hoa, để được phú quý, là không biết chụp giựt, là không biết làm giàu, dù bất chánh,v.v...Đời sống hiện nay, là phải tận dụng mọi thủ đoạn, để được hưởng thụ,sung sướng cho bản thân.Phải chạy đua, tìm cầu, khát vọng,bã vật chất,cung phụng cho lòng tham vô cùng tận.Dù có đôi khi, một chút áng mây nhận biết về tội lỗi, thoáng qua, nhưng đó, không thành vấn đề, hạ hồi phân giải, điều trước tiên là phải đạt cho được điều ta ước muốn, bằng bất cứ giá nào, rồi sẽ tính sau.
Trong ngành giáo dục văn hóa hiện nay, của chế độ cộng sản Việt, chúng ta thấy rõ những điều xấu xa, tồi bại,dâm đãng, đánh đập, sự làm tiền của của các nhà giáo,tư cách một nhà giáo hạ cấp, trình độ yếu kém, và sau cùng là quyền lực.
Trước ngày 30/04/1975, dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa.Trách nhiệm của một nhà giáo rất quan trọng.Vì đào tạo nên những nhân tài cho đất nước, tầm trí thức cao cả, có nhân bản.Tư cách một nhà giáo có Đạo Đức,trang nghiêm, không bao giờ dùng vũ lực đối với học trò, không bao giờ nói những điều xằng bậy, và cố ý khơi dậy lòng dâm đãng của học trò.Lời phát biểu, tiếng nói của nhà giáo rất quan trọng, chững chạc, nghiêm trang, lịch sự, khuôn mẫu cho học trò noi theo.Tôi vẫn còn nhớ mãi, trong lớp, trên tấm bảng đen, có câu (Tiên học Lễ, hậu học Văn).
Người người đều kính trọng, yêu mến, các nhà giáo nhân bản, của thể chế Việt Nam Cộng Hòa trước ngày 30/04/1975. Một nền giáo dục Nhân bản.
Những con sâu mọt đục khoét của thiên đường cộng sản xã hội chủ nghĩa, có bài bản.Họ, phác họa ra những trò chơi bẩn thỉu, để ru ngủ giới trẻ, để đánh lạc hướng giới trẻ, để lãng quên, bổn phận của một công dân yêu nước, xây dựng đất nước, và để chống giặc ngoại xâm.Giới trẻ là trường cột của quốc gia, những người con ưu tú của đất nước.Những người con thay thế bậc Cha Ông, để bảo vệ đất nước, tiếp nối sự nghiệp của Cha Ông, của tiền nhân để lại.
Một cuộc du hí trong thể thao mà tưởng chừng như đã cởi bỏ được gông cùm, xiềng xích, của đảng cộng Trung Quốc, từ bấy lâu nay.
Một sự tung hô, tự hào,Ta vô địch.
Ngày mai,ta lại khoác lên chiếc áo lao động, nô lệ,nơi xứ người.Xứ người, là kẻ chiến bại của Ta trong trận bóng đá vừa qua.
Những con người ưu tú của đất Việt, không đặt một dấu chấm hỏi, ngày mai...
ngày mai, tại sao ta phải đi xuất khẩu lao động, nơi xứ người?Xứ Người, đất nước của Người,diện tích và dân số là bao nhiêu? Có rộng lớn và vượt trội dân số xứ sở của Ta hay không? Vì sao, họ, có những việc làm, và thuê mướn chúng ta làm việc cho họ? Không ít thì nhiều,Ta phải chấp nhận sự thật, một sự thật, không thể chối cải và để tự bào chữa.
Chính phủ của những Ông chủ thuê mướn chúng ta, họ, phục dịch nhân dân của họ, như thế nào? Trách nhiệm của người lãnh đạo đất nước, đã làm cho nhân dân của họ như thế nào? Vì sao, họ, có những công việc làm,dư thừa, để thuê mướn người ngoại quốc? Nhân dân của họ đã được no đủ, đời sống vật chất thặng dư, đời sống xã hội về an sinh được đảm bảo, và còn dư thừa năng lượng, để tuyển dụng, mở việc, cho những sắc dân lạc hậu yếu kém, như Việt Nam Ta chẳng hạn.
Chúng ta, có nhìn thấy, nhìn nhận, sự thật, vì chúng ta là người được họ thuê mướn.
Chúng ta, có nên hảnh diện hay không???
Vâng, chúng ta, rất hảnh diện, vì chúng ta là người lao động, bằng mồ hôi nước mắt của mình.Chúng ta, hảnh diện vì chúng ta không lười biếng, và, có một trái tim biết yêu thương, vì để giúp đỡ gia đình, nuôi dưỡng sự sống cho gia đình thân yêu của mình.Trong hoàn cảnh khó khăn, chật vật, của đời sống hiện nay, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa.Một thiên đường cộng sản, vẫn thường nỗ tung màn bạc, với những đại danh từ, thật kiêu, tự đắc, tự hào, đánh thắng đế quốc.Đã mang lại vẻ vang, của chiếc bánh vẽ, của 80 năm qua,hai miền Nam Bắc.Với số nợ vay mượn chồng chất, từ các ngân hàng quốc tế.
Chưa kể đến, sự trợ giúp về nhân đạo, từ các quốc gia trên thế giới..
Màn bạc, đạo diễn của xã hội chủ nghĩa là một vài tòa nhà cao tầng,nguy nga, rất đồ sộ, vài chục ngàn chiếc xe hơi, nhãn hiệu của các nước tư bản đế quốc, những hình ảnh thật quen thuộc của thập niên 80, tại các xứ sở trên thế giới.80 năm qua, thiên đường cộng sản Việt, chỉ có thế thôi sao? Đảng và nhà nước ta, thật khéo léo, dìu dắt, từ xã hội chủ nghĩa tiến lên thiên đường cộng sản,hay thiên đường vĩnh biệt? Đời sống nhân dân, ngày càng cơ cực, phải đi làm thuê, làm mướn, phải xa quê hương,lao động nơi xứ người, để trả nợ Tổ quốc.Trả nợ cho các cấp lãnh đạo, và trả nợ cho các cơ quan giới thiệu, chạy chọt, để được đăng ký xuất khẩu lao động.Giá trị đi làm nô lệ của thế kỷ thứ 21 , thật một giá phải trả không xiết kể, máu và nước mắt.Nhiều khi, phải trả bằng xương bằng thịt, dành cho người phụ nữ, những người Mẹ, người Chị, người Em, đã phải đánh đổi trinh tiết của một người vợ, Em, để đổi lấy một tấm vé làm nô lệ,đi và về, nơi xứ người.Để nuôi các cấp lãnh đạo, vợ con lãnh đạo, dòng họ của các lãnh đạo.Thân phận thấp hèn của thân phận tôi đòi, tôi tớ, đành phải nuốt đôi giòng lệ, giòng máu đang dâng trào,im lặng,im lặng... đến bao lâu? Hảnh diện chăng và tự hào chăng?Hỡi người con dân tộc Việt? Kiến thức, trí thức, của các Anh chị, tiếp nhận từ học đường, ở đâu?
Thiên đường xã hội chủ nghĩa có tất cả, rượu chè,đĩ điếm, hút sách, buôn lậu, mánh mung, lường gạt, giết người, cướp giật, cướp của,gian lận, làm giàu bất chánh,quan liêu, đúc lót,v.v...để làm gì? Để làm các Anh Chị quên đi, quên đi, hiện tình đất nước, quên đi việc làm sai trái của các cấp lãnh đạo đất nước, quên đi, hãy quên đi tất cả, chúng tôi nhờ.Các Anh Chị là những con thiêu thân, hưởng thụ, và sau cùng sẽ là những con vật hiến tế cho thiên triều Trung Quốc.
Một trận thể thao, bóng đá, các Anh Chị tự hào, hảnh diện, truất bỏ y phục,đem hình hài thể xác do Cha Mẹ sinh thành, dưỡng dục, phơi bày sự trần truồng,nhơ nhớp, thuần phong mỹ tục của thiên đường xã hội chủ nghĩa thế sao? Có thể nói, một nền giáo dục của đỉnh cao trí tuệ là phải vậy.Thật đau buồn mà nói,con chó,nó, còn có cái đuôi dài, để làm gì? Để che đậy nơi chốn... được gọi là kín cổng cao tường.Còn các Anh Chị, chẳng ngại ngùng, xấu hổ, phơi bày, để cho công chúng được xem miễn phí, âu cũng là điều khán giả rất mong muốn, ái mộ.
Rất đáng thương xót.Thế kỹ thứ 21, hôm nay, chiếc áo dài cổ kín,cổ truyền, của người phụ nữ Việt Nam, đã rơi xuống vũng bùn.
Tổ tiên, Ông Bà, của chúng ta đã phải chít vành khăn tang,thay thế cho chúng ta, hậu duệ, của sự sa đọa, trong phong tục tập quán cổ truyền, người phụ nữ Á Đông.
Thật thương xót cho một nền văn hóa của thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt.
Đỉnh cao của trí tuệ, là được nhìn xem từ dưới lên trên, thật tuyệt vời, giống nòi của cộng sản.
Duy vật, thật đúng,duy nhất chỉ có vật đó.
Thiên đường của xã hội chủ nghĩa, luôn sống trong hoang tưởng, vẫn còn trong chiêm bao, mộng mị, chưa một lần tỉnh thức.Vẫn chưa thức tỉnh, để thấy sự bành trướng của hai chữ (Nô Lệ),(Nô Bộc), ngày càng lớn dần, nên tự hào nhé.
Những oan hồn trong trận bóng đá vừa qua,đang quờ quạng, có thể, chưa tỉnh giấc, để định hướng, ngôi nhà thân yêu, trở về,dù chỉ một lần, cùng quây quần bên người thân yêu, buổi cơm chiều hôm.Cố gắng,ơ kìa,sao lạ quá, Tôi không bước đi được, tại sao không ai chú ý đến Tôi, và tại sao, cả nhà đều khóc???
Và cũng có thể,oan hồn đã thức tỉnh, nhìn lại, thấu hiểu, thấu suốt, quá khứ, hiện tại, ngày tượng hình trong bào thai Mẹ, trong tình yêu của Cha Mẹ.Người đàn bà này, là Mẹ Tôi.Mẹ Tôi, nâng niu, giữ gìn, từng bước chân đi, đứng, nằm, ngồi, sự mệt nhọc của thể xác, để cho Tôi được êm ấm.Mẹ Tôi, luôn bồi dưỡng thể xác vì Tôi.
Cho Tôi mầm sống, giòng máu luân lưu của Mẹ, là mầm sống của Tôi, dù vất vả, lao động, cơm nước, việc nhà, hoặc xa hơn, ngoài cánh đồng, nơi công sở.
Khi Tôi chào đời, nỗi đau đớn,banh da xé thịt, sự lo lắng bất trắc trong ngày con chào đời.Tiếng khóc chào đời, đã làm Cha Mẹ rơi lệ,tạ ơn Trời đất phù hộ Từ ấy, chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ khô ráo dành cho con.Tiếng khóc chào đời, đã làm cho Cha Mẹ rơi lệ,tạ ơn Trời Phật đã phù hộ.Và kể từ đó,bao nỗi nhọc nhằn, máu, nước mắt, tuôn rơi, đôi khi chỉ vì đời sống của con mình mà trở thành kẻ phạm pháp.Từng bước chân tập tễnh, dìu dắt con mình,mau chóng đứng vững trong cuộc đời,nhai nuốt bao nhiêu tấn gạo, thịt cá, trái cây, học phí trường học, quần áo,v.v...tất cả chỉ vì con, để cho con được mau chóng trưởng thành, để cho con không hỗ thẹn với chúng bạn.Kể sao cho xiết nỗi nhọc nhằn của Mẹ Cha, tình thương của Mẹ Cha, đối với con cái mình.
Từ lúc chào đời, đến thành nhân dựng vợ gả chồng, tất cả đều do công lao của Mẹ Cha.Nào thấy Đảng và nhà nước góp phần vào sự giúp đỡ.Mẹ Cha lại phải nai lưng,dốc cả sức lực, tiền tài dành dụm, để chạy chọt cho nhà cầm quyền, cho con mình một chức vụ, một ghế ngồi, một nơi chốn,nơi chốn cửa quan, hầu bảo đảm một tương lai cho con.
Thế mà, giờ đây Mẹ Cha lại rơi lệ, vì mình, đứa con vắng số, quá non trẻ của tuổi đời, chỉ vì một trận bóng đá.Mẹ Cha lại phải vay mượn, sắm sửa cho con mình, một cổ quan tài, được ấm cúng như ngày con chào đời.Và những ngày kế tiếp là một chút quà, của 49 ngày,hay một buổi lễ cầu hồn.Đảng và nhà nước, vẫn im lìm, dành mọi sự ưu ái của sự Tự Do chôn cất. Nhưng đừng quên,phải đóng thuế đất,hộ cho người nằm xuống.Thật đáng thương,không một giấy chứng nhận,một huy chương dành cho người nằm xuống,dành cho anh hùng liệt sĩ,đã hy sinh anh dũng cho sự thành công đoạt giải vô địch bóng đá,một góc trời của đồng lúa Châu Á.Vinh dự quá,tự hào quá,phải không? Thưa oan hồn quý Anh Chị"Công Cha như núi thái sơn,Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra".Kỷ niệm ngày báo hiếu Mẹ Cha còn đâu. Hay là ngày kỷ niệm cho sự tưởng nhớ của Đảng và nhà nước?Hàng loạt lá xanh phủ đầy mặt đất,lá vàng vẫn còn bám víu trên cành,cố che nắng mưa,cho những chiếc lá xanh tươi đang làm đẹp,trên những con đường trán nhựa,dành cho những đôi tình nhân của chủ nghĩa xã hội,thiên đường cộng sản,tựa như thảm cỏ xanh,sản xuất những hình hài anh hùng liệt sĩ của thời đại,dài lưng tốn vãi,ăn no rồi lại nằm.Một bà cụ,Tôi gặp,tình cờ,trên đường phố,thì thầm với Tôi:"Phải chi đẻ trứng gà,trứng vịt,để ăn,trong thời buổi kinh tế khó khăn...hơn là đẻ giống này,để rồi không nhờ cậy được gì,tiền già dành dụm cả đời,lại phải sắm cổ quan tài cho con xem bóng đá,nay chẳng còn một xu,Đảng và nhà nước không trợ giúp,tuổi già không biết nương nhờ vào ai?Đảng và nhà nước chăng?Đôi dòng lệ chảy dài trên má,khập khễnh,chầm chậm,từng bước chân,khuất dần vào ngõ vắng.Lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam là thế này sao?Một bãi rác lớn,đầy ruồi nhặng,một góc vịnh của phương trời Châu á.
"Đêm thánh vô cùng,giây phút tưng bừng...đất với Trời...se chỉ đồng...",âm thanh,tiếng nhạc, tiếng ca,trầm bỗng,lâng lâng,cảm giác sự ấm áp,thanh thản,nhẹ nhàng,êm ái,vỗ về,như vòng tay Mẹ Cha ngày nào,ôm ấp,khuyên bảo con nên người.Mùa Noël,mùa an lành,thanh bình, mùa xum hợp gia đình,đất trời giao thoa,hòa hợp tâm tình người con tha phương,cùng nhau ngồi lại,một lần,để cầu nguyện,nguyện xin ân sủng ơn Trên,ban phát mọi phúc lành cho con người Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.Mùa Đông giá buốt nơi xứ người,tâm tư hướng về quê nhà,bao năm xa cách,43 năm qua rồi,mùa giá buốt nhưng không buốt giá, chỉ buốt giá đớn đau,khi suy tưởng về quê nhà.
Thấy nếp sống đồng bào quá cơ cực,ngày qua ngày,không biết chắc ngày mai,tương lai vô định,của giới trẻ.Những người con ưu tú,giữ vững đất đai,bờ cỏi,của Tổ Tiên,Cha Ông để lại, trong tương lai.Biết có còn chăng?Hy vọng chăng?Hay là,nếu không nói quá đáng,hai chữ Việt Nam,được gọi,là tên của một tỉnh thành của Trung quốc.Thiên đường cộng sản,mạng người như cỏ rác.Thiên đường Đế quốc,mạng người quí hơn vàng ròng.
Hữu thần hay Vô thần?
Dế nhủi Wallonie.
Le 18/12/2018.
Sự yếu kém về kiến thức của giáo viên, nhưng quyền lực lên ngôi, đã đặt để những con người, không đủ khả năng vào một chức vụ cao trong ngành giáo.
Điểm quan trọng nhất là... bắt buộc các trẻ học sinh, phải học thêm tại tư gia, nếu không, các Em này, khó có thể nào qua được sự ưu đãi của Thầy Cô,dù các Em là những trẻ ưu tú, giỏi giang.
Quý Thầy Cô, hiện nay, không như ngày xưa trong ngành giáo, trước ngày 30/04/1975, chỉ tiêu, lấy câu:(Tiên học phí, hậu học văn). Chức vụ, lương tâm của một giáo viên, không còn của thế hệ hôm nay.Tất cả đều tính trên phần vật chất, tiền bạc, biếu tặng Thầy Cô, từ các gia đình con Em học sinh.Một sự xuống cấp, hạ cấp, trong ngành giáo dục Việt Nam, hiện nay, tại các học đường trên toàn quốc Việt Nam.
Một xã hội văn minh, chú trọng sự giáo huấn từ học đường.Nhìn vào một xã hội, của một xứ sở, chúng ta có thể đo lường được giá trị của sự giáo dục, có nhân bản, có tình thương, có Đạo Đức, có một tri thức cao, và một tác phong con người.
Để chứng minh, một xứ sở hùng cường, một tinh thần đoàn kết, một đời sống được gọi là văn minh, phát triển về mọi lãnh vực, và có chìu hướng, ý chí, luôn tìm tòi, phát minh cho nền kỹ thuật văn minh tinh tiến, từ mọi hình thức.
Nền tảng của một xứ sở, trọng tâm là sự giáo dục, từ học đường và từ trong gia đình.Học đường cho ta một kiến thức, một tri thức, và phát huy sở học, để xây dựng đất nước, để đem lại lợi ích cho nhân sinh.Tôn trọng quyền Tự Do, quyền sở hữu của người, tôn trọng luật pháp, và tự mình phải kiểm điểm lấy chính bản thân mình.Phải thực hành, để làm một tấm gương cho người.
Nếu tất cả đều có ý thức, thì trật tự trong cuộc sống được ổn định, thăng hoa.Bằng ngược lại, thì chỉ sanh ra những tệ nạn xã hội, sống trong đau khổ và sợ hãi,lo âu, viễn ảnh tương lai u tối, những giòng lệ lại tiếp tục tuôn trào.Tìm cầu một ngày hạnh phúc không có.Đời sống hiện nay,con người đã đánh mất đi nếp sống Đạo Đức.
Và quan niệm rằng, Đạo Đức là suy thoái, là ngu xuẩn, là nghèo đói, là không biết lợi dụng cơ hội, để vinh hoa, để được phú quý, là không biết chụp giựt, là không biết làm giàu, dù bất chánh,v.v...Đời sống hiện nay, là phải tận dụng mọi thủ đoạn, để được hưởng thụ,sung sướng cho bản thân.Phải chạy đua, tìm cầu, khát vọng,bã vật chất,cung phụng cho lòng tham vô cùng tận.Dù có đôi khi, một chút áng mây nhận biết về tội lỗi, thoáng qua, nhưng đó, không thành vấn đề, hạ hồi phân giải, điều trước tiên là phải đạt cho được điều ta ước muốn, bằng bất cứ giá nào, rồi sẽ tính sau.
Trong ngành giáo dục văn hóa hiện nay, của chế độ cộng sản Việt, chúng ta thấy rõ những điều xấu xa, tồi bại,dâm đãng, đánh đập, sự làm tiền của của các nhà giáo,tư cách một nhà giáo hạ cấp, trình độ yếu kém, và sau cùng là quyền lực.
Trước ngày 30/04/1975, dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa.Trách nhiệm của một nhà giáo rất quan trọng.Vì đào tạo nên những nhân tài cho đất nước, tầm trí thức cao cả, có nhân bản.Tư cách một nhà giáo có Đạo Đức,trang nghiêm, không bao giờ dùng vũ lực đối với học trò, không bao giờ nói những điều xằng bậy, và cố ý khơi dậy lòng dâm đãng của học trò.Lời phát biểu, tiếng nói của nhà giáo rất quan trọng, chững chạc, nghiêm trang, lịch sự, khuôn mẫu cho học trò noi theo.Tôi vẫn còn nhớ mãi, trong lớp, trên tấm bảng đen, có câu (Tiên học Lễ, hậu học Văn).
Người người đều kính trọng, yêu mến, các nhà giáo nhân bản, của thể chế Việt Nam Cộng Hòa trước ngày 30/04/1975. Một nền giáo dục Nhân bản.
Những con sâu mọt đục khoét của thiên đường cộng sản xã hội chủ nghĩa, có bài bản.Họ, phác họa ra những trò chơi bẩn thỉu, để ru ngủ giới trẻ, để đánh lạc hướng giới trẻ, để lãng quên, bổn phận của một công dân yêu nước, xây dựng đất nước, và để chống giặc ngoại xâm.Giới trẻ là trường cột của quốc gia, những người con ưu tú của đất nước.Những người con thay thế bậc Cha Ông, để bảo vệ đất nước, tiếp nối sự nghiệp của Cha Ông, của tiền nhân để lại.
Một cuộc du hí trong thể thao mà tưởng chừng như đã cởi bỏ được gông cùm, xiềng xích, của đảng cộng Trung Quốc, từ bấy lâu nay.
Một sự tung hô, tự hào,Ta vô địch.
Ngày mai,ta lại khoác lên chiếc áo lao động, nô lệ,nơi xứ người.Xứ người, là kẻ chiến bại của Ta trong trận bóng đá vừa qua.
Những con người ưu tú của đất Việt, không đặt một dấu chấm hỏi, ngày mai...
ngày mai, tại sao ta phải đi xuất khẩu lao động, nơi xứ người?Xứ Người, đất nước của Người,diện tích và dân số là bao nhiêu? Có rộng lớn và vượt trội dân số xứ sở của Ta hay không? Vì sao, họ, có những việc làm, và thuê mướn chúng ta làm việc cho họ? Không ít thì nhiều,Ta phải chấp nhận sự thật, một sự thật, không thể chối cải và để tự bào chữa.
Chính phủ của những Ông chủ thuê mướn chúng ta, họ, phục dịch nhân dân của họ, như thế nào? Trách nhiệm của người lãnh đạo đất nước, đã làm cho nhân dân của họ như thế nào? Vì sao, họ, có những công việc làm,dư thừa, để thuê mướn người ngoại quốc? Nhân dân của họ đã được no đủ, đời sống vật chất thặng dư, đời sống xã hội về an sinh được đảm bảo, và còn dư thừa năng lượng, để tuyển dụng, mở việc, cho những sắc dân lạc hậu yếu kém, như Việt Nam Ta chẳng hạn.
Chúng ta, có nhìn thấy, nhìn nhận, sự thật, vì chúng ta là người được họ thuê mướn.
Chúng ta, có nên hảnh diện hay không???
Vâng, chúng ta, rất hảnh diện, vì chúng ta là người lao động, bằng mồ hôi nước mắt của mình.Chúng ta, hảnh diện vì chúng ta không lười biếng, và, có một trái tim biết yêu thương, vì để giúp đỡ gia đình, nuôi dưỡng sự sống cho gia đình thân yêu của mình.Trong hoàn cảnh khó khăn, chật vật, của đời sống hiện nay, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa.Một thiên đường cộng sản, vẫn thường nỗ tung màn bạc, với những đại danh từ, thật kiêu, tự đắc, tự hào, đánh thắng đế quốc.Đã mang lại vẻ vang, của chiếc bánh vẽ, của 80 năm qua,hai miền Nam Bắc.Với số nợ vay mượn chồng chất, từ các ngân hàng quốc tế.
Chưa kể đến, sự trợ giúp về nhân đạo, từ các quốc gia trên thế giới..
Màn bạc, đạo diễn của xã hội chủ nghĩa là một vài tòa nhà cao tầng,nguy nga, rất đồ sộ, vài chục ngàn chiếc xe hơi, nhãn hiệu của các nước tư bản đế quốc, những hình ảnh thật quen thuộc của thập niên 80, tại các xứ sở trên thế giới.80 năm qua, thiên đường cộng sản Việt, chỉ có thế thôi sao? Đảng và nhà nước ta, thật khéo léo, dìu dắt, từ xã hội chủ nghĩa tiến lên thiên đường cộng sản,hay thiên đường vĩnh biệt? Đời sống nhân dân, ngày càng cơ cực, phải đi làm thuê, làm mướn, phải xa quê hương,lao động nơi xứ người, để trả nợ Tổ quốc.Trả nợ cho các cấp lãnh đạo, và trả nợ cho các cơ quan giới thiệu, chạy chọt, để được đăng ký xuất khẩu lao động.Giá trị đi làm nô lệ của thế kỷ thứ 21 , thật một giá phải trả không xiết kể, máu và nước mắt.Nhiều khi, phải trả bằng xương bằng thịt, dành cho người phụ nữ, những người Mẹ, người Chị, người Em, đã phải đánh đổi trinh tiết của một người vợ, Em, để đổi lấy một tấm vé làm nô lệ,đi và về, nơi xứ người.Để nuôi các cấp lãnh đạo, vợ con lãnh đạo, dòng họ của các lãnh đạo.Thân phận thấp hèn của thân phận tôi đòi, tôi tớ, đành phải nuốt đôi giòng lệ, giòng máu đang dâng trào,im lặng,im lặng... đến bao lâu? Hảnh diện chăng và tự hào chăng?Hỡi người con dân tộc Việt? Kiến thức, trí thức, của các Anh chị, tiếp nhận từ học đường, ở đâu?
Thiên đường xã hội chủ nghĩa có tất cả, rượu chè,đĩ điếm, hút sách, buôn lậu, mánh mung, lường gạt, giết người, cướp giật, cướp của,gian lận, làm giàu bất chánh,quan liêu, đúc lót,v.v...để làm gì? Để làm các Anh Chị quên đi, quên đi, hiện tình đất nước, quên đi việc làm sai trái của các cấp lãnh đạo đất nước, quên đi, hãy quên đi tất cả, chúng tôi nhờ.Các Anh Chị là những con thiêu thân, hưởng thụ, và sau cùng sẽ là những con vật hiến tế cho thiên triều Trung Quốc.
Một trận thể thao, bóng đá, các Anh Chị tự hào, hảnh diện, truất bỏ y phục,đem hình hài thể xác do Cha Mẹ sinh thành, dưỡng dục, phơi bày sự trần truồng,nhơ nhớp, thuần phong mỹ tục của thiên đường xã hội chủ nghĩa thế sao? Có thể nói, một nền giáo dục của đỉnh cao trí tuệ là phải vậy.Thật đau buồn mà nói,con chó,nó, còn có cái đuôi dài, để làm gì? Để che đậy nơi chốn... được gọi là kín cổng cao tường.Còn các Anh Chị, chẳng ngại ngùng, xấu hổ, phơi bày, để cho công chúng được xem miễn phí, âu cũng là điều khán giả rất mong muốn, ái mộ.
Rất đáng thương xót.Thế kỹ thứ 21, hôm nay, chiếc áo dài cổ kín,cổ truyền, của người phụ nữ Việt Nam, đã rơi xuống vũng bùn.
Tổ tiên, Ông Bà, của chúng ta đã phải chít vành khăn tang,thay thế cho chúng ta, hậu duệ, của sự sa đọa, trong phong tục tập quán cổ truyền, người phụ nữ Á Đông.
Thật thương xót cho một nền văn hóa của thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt.
Đỉnh cao của trí tuệ, là được nhìn xem từ dưới lên trên, thật tuyệt vời, giống nòi của cộng sản.
Duy vật, thật đúng,duy nhất chỉ có vật đó.
Thiên đường của xã hội chủ nghĩa, luôn sống trong hoang tưởng, vẫn còn trong chiêm bao, mộng mị, chưa một lần tỉnh thức.Vẫn chưa thức tỉnh, để thấy sự bành trướng của hai chữ (Nô Lệ),(Nô Bộc), ngày càng lớn dần, nên tự hào nhé.
Những oan hồn trong trận bóng đá vừa qua,đang quờ quạng, có thể, chưa tỉnh giấc, để định hướng, ngôi nhà thân yêu, trở về,dù chỉ một lần, cùng quây quần bên người thân yêu, buổi cơm chiều hôm.Cố gắng,ơ kìa,sao lạ quá, Tôi không bước đi được, tại sao không ai chú ý đến Tôi, và tại sao, cả nhà đều khóc???
Và cũng có thể,oan hồn đã thức tỉnh, nhìn lại, thấu hiểu, thấu suốt, quá khứ, hiện tại, ngày tượng hình trong bào thai Mẹ, trong tình yêu của Cha Mẹ.Người đàn bà này, là Mẹ Tôi.Mẹ Tôi, nâng niu, giữ gìn, từng bước chân đi, đứng, nằm, ngồi, sự mệt nhọc của thể xác, để cho Tôi được êm ấm.Mẹ Tôi, luôn bồi dưỡng thể xác vì Tôi.
Cho Tôi mầm sống, giòng máu luân lưu của Mẹ, là mầm sống của Tôi, dù vất vả, lao động, cơm nước, việc nhà, hoặc xa hơn, ngoài cánh đồng, nơi công sở.
Khi Tôi chào đời, nỗi đau đớn,banh da xé thịt, sự lo lắng bất trắc trong ngày con chào đời.Tiếng khóc chào đời, đã làm Cha Mẹ rơi lệ,tạ ơn Trời đất phù hộ Từ ấy, chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ khô ráo dành cho con.Tiếng khóc chào đời, đã làm cho Cha Mẹ rơi lệ,tạ ơn Trời Phật đã phù hộ.Và kể từ đó,bao nỗi nhọc nhằn, máu, nước mắt, tuôn rơi, đôi khi chỉ vì đời sống của con mình mà trở thành kẻ phạm pháp.Từng bước chân tập tễnh, dìu dắt con mình,mau chóng đứng vững trong cuộc đời,nhai nuốt bao nhiêu tấn gạo, thịt cá, trái cây, học phí trường học, quần áo,v.v...tất cả chỉ vì con, để cho con được mau chóng trưởng thành, để cho con không hỗ thẹn với chúng bạn.Kể sao cho xiết nỗi nhọc nhằn của Mẹ Cha, tình thương của Mẹ Cha, đối với con cái mình.
Từ lúc chào đời, đến thành nhân dựng vợ gả chồng, tất cả đều do công lao của Mẹ Cha.Nào thấy Đảng và nhà nước góp phần vào sự giúp đỡ.Mẹ Cha lại phải nai lưng,dốc cả sức lực, tiền tài dành dụm, để chạy chọt cho nhà cầm quyền, cho con mình một chức vụ, một ghế ngồi, một nơi chốn,nơi chốn cửa quan, hầu bảo đảm một tương lai cho con.
Thế mà, giờ đây Mẹ Cha lại rơi lệ, vì mình, đứa con vắng số, quá non trẻ của tuổi đời, chỉ vì một trận bóng đá.Mẹ Cha lại phải vay mượn, sắm sửa cho con mình, một cổ quan tài, được ấm cúng như ngày con chào đời.Và những ngày kế tiếp là một chút quà, của 49 ngày,hay một buổi lễ cầu hồn.Đảng và nhà nước, vẫn im lìm, dành mọi sự ưu ái của sự Tự Do chôn cất. Nhưng đừng quên,phải đóng thuế đất,hộ cho người nằm xuống.Thật đáng thương,không một giấy chứng nhận,một huy chương dành cho người nằm xuống,dành cho anh hùng liệt sĩ,đã hy sinh anh dũng cho sự thành công đoạt giải vô địch bóng đá,một góc trời của đồng lúa Châu Á.Vinh dự quá,tự hào quá,phải không? Thưa oan hồn quý Anh Chị"Công Cha như núi thái sơn,Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra".Kỷ niệm ngày báo hiếu Mẹ Cha còn đâu. Hay là ngày kỷ niệm cho sự tưởng nhớ của Đảng và nhà nước?Hàng loạt lá xanh phủ đầy mặt đất,lá vàng vẫn còn bám víu trên cành,cố che nắng mưa,cho những chiếc lá xanh tươi đang làm đẹp,trên những con đường trán nhựa,dành cho những đôi tình nhân của chủ nghĩa xã hội,thiên đường cộng sản,tựa như thảm cỏ xanh,sản xuất những hình hài anh hùng liệt sĩ của thời đại,dài lưng tốn vãi,ăn no rồi lại nằm.Một bà cụ,Tôi gặp,tình cờ,trên đường phố,thì thầm với Tôi:"Phải chi đẻ trứng gà,trứng vịt,để ăn,trong thời buổi kinh tế khó khăn...hơn là đẻ giống này,để rồi không nhờ cậy được gì,tiền già dành dụm cả đời,lại phải sắm cổ quan tài cho con xem bóng đá,nay chẳng còn một xu,Đảng và nhà nước không trợ giúp,tuổi già không biết nương nhờ vào ai?Đảng và nhà nước chăng?Đôi dòng lệ chảy dài trên má,khập khễnh,chầm chậm,từng bước chân,khuất dần vào ngõ vắng.Lý tưởng của tuổi trẻ Việt Nam là thế này sao?Một bãi rác lớn,đầy ruồi nhặng,một góc vịnh của phương trời Châu á.
"Đêm thánh vô cùng,giây phút tưng bừng...đất với Trời...se chỉ đồng...",âm thanh,tiếng nhạc, tiếng ca,trầm bỗng,lâng lâng,cảm giác sự ấm áp,thanh thản,nhẹ nhàng,êm ái,vỗ về,như vòng tay Mẹ Cha ngày nào,ôm ấp,khuyên bảo con nên người.Mùa Noël,mùa an lành,thanh bình, mùa xum hợp gia đình,đất trời giao thoa,hòa hợp tâm tình người con tha phương,cùng nhau ngồi lại,một lần,để cầu nguyện,nguyện xin ân sủng ơn Trên,ban phát mọi phúc lành cho con người Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.Mùa Đông giá buốt nơi xứ người,tâm tư hướng về quê nhà,bao năm xa cách,43 năm qua rồi,mùa giá buốt nhưng không buốt giá, chỉ buốt giá đớn đau,khi suy tưởng về quê nhà.
Thấy nếp sống đồng bào quá cơ cực,ngày qua ngày,không biết chắc ngày mai,tương lai vô định,của giới trẻ.Những người con ưu tú,giữ vững đất đai,bờ cỏi,của Tổ Tiên,Cha Ông để lại, trong tương lai.Biết có còn chăng?Hy vọng chăng?Hay là,nếu không nói quá đáng,hai chữ Việt Nam,được gọi,là tên của một tỉnh thành của Trung quốc.Thiên đường cộng sản,mạng người như cỏ rác.Thiên đường Đế quốc,mạng người quí hơn vàng ròng.
Hữu thần hay Vô thần?
Dế nhủi Wallonie.
Le 18/12/2018.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire