Anh Trần Huỳnh Duy Thức đã ngừng tuyệt thực. Một điểm đáng mừng cho sức khỏe của Anh và của những con người đấu tranh cho một nền Tự Do, Độc Lập, Dân Chủ thật sự.Thật ra, đúng hơn, là các Anh phải sống.Sống để mà làm gương, để cất lên tiếng nói cho người dân được tỉnh thức.Các Anh tiên phong cho thế hệ sau.Các Anh không thể chết. Anh phải sống vì cuộc đấu tranh chưa chấm dứt.
Miền Nam Việt Nam, vẫn còn đau thương, áp bức, bất công,bốc lột,tham nhũng vẫn còn ngự trị, vẫn chưa xóa sạch trên đất nước Việt của chúng ta.
Hiện tượng dân Tàu đang tràn vào Việt Nam qua các cửa khẩu biên giới Bắc phần và kéo dài xuống các tỉnh miền Nam.Những đồng bạc, tiền tệ Tàu cộng đang, được xử dụng,trao đổi trong sự mua bán tại 7 tỉnh thành miền Bắc.
Đất đai của dân bị cướp, vẫn còn tiếp tục, liên tục không chấm dứt trên toàn quốc. Sự lộng hành, quyền uy, thế lực, của những cấp lãnh đạo tỉnh ủy và những vùng xa.Sự hiếp đáp, cướp của, đánh đập dân không chấm dứt.Bao nhiêu phim ảnh trực tiếp qua mạng internet, đã là một bằng chứng cụ thể.Vậy mà, vô số dân ta vẫn thờ ơ, vô cảm, không quan tâm, vì quan niệm và nghĩ rằng:(Gia đình Tôi bình yên là được rồi). Họ không nghĩ rằng, sẽ có một ngày đến phiên họ.(Tựa như bão táp phong ba, đến từng vùng, từng miền, không phân biệt, và khước từ một ai.Thật đau buồn, vì nghĩ rằng"Thần chết"còn xa vời ta, quên ta... những tai họa có vẻ xa lạ với ta, họ đã quên hai chữ"Không ngờ".Ai chết mặc ai.Vẫn không nghĩ điều gì sẽ đến với đất nước này, dân tộc này, khi nhà cầm quyền này chỉ là tay sai bán nước cho Tàu cộng.
Dân ta vẫn chưa thấy, một cơn lốc sắp đến,đe dọa tính mạng, tài sản,mồ hôi nước mắt họ tạo dựng, từ thời Cha Ông ta đến nay.Vẫn không tin, vì đặt trọn niềm tin tưởng nhà lãnh đạo đất nước này, nhưng không ngờ, và không tin, người mình đặt trọn niềm tin thì chính là người đã bán đứng mình.(Vì mình không quan tâm...).
Đúng, thật đúng, không ai tin điều này. Khi nào chuyện đã rồi,ván đã đóng thuyền, thì chỉ còn lại tiếng than thở trong nỗi sợ hãi, (Biết vậy, Tôi đã...), đã gì?
Đứng lên, lật đổ lãnh đạo này, và khai trừ chế độ chủ nghĩa cộng sản?
Nhưng ôi thôi, đã quá trễ rồi.Bây giờ, chúng tôi đứng sắp hàng, thứ tự,ngăn nắp để tiến vào...thay thế cho món giả cầy, đầy đủ hương vị từ bấy nhiêu năm qua.
Hãy vinh danh Phật, hãy ca tụng Chúa, chúng con xin kính chào Quý Ngài.
-Ủa, ông bà này, nói tiếng gì, Tôi không hiểu...?
-Xì dầu hay nước mắm Phú Quốc?
-Cả hai, đều có vị riêng của nó...hay là ta dùng cả hai?
-Biết có còn vị nước mắm,trong những buổi cơm trưa chiều?
-Biết có còn nghe tiếng Mẹ gọi về ăn cơm?
-Biết có còn cùng quây quần bên mâm cơm?
-Biết có còn gấp cho chồng miếng thịt kho,cá kho?
-Biết có còn được đúc cơm cho con thơ?
-Biết có còn được ru con ngủ,an ủi, khuyên lơn,con thơ?
-Biết có còn ngồi chờ đợi chồng về?
-Biết có còn một mái ấm gia đình như ngày nào?
Đêm đêm,văng vẳng tiếng thở dài từ đầu khu phố đến ngõ vắng cuối khu phố.Vang vọng từ những túp lều tranh hoang sơ, như một thời cổ đại.
-Ông ơi, Ông ở đâu? Bà ơi, Bà ở đâu...? Mẹ ơi,...con ơi... cháu ơi... ở đâu?
Tiếng chuông nhà thờ có còn ngân vang?
Tiếng chuông Chùa chiều buông...?
Bóng ai đó, bộ quân phục, một khẩu súng, dùi cui, trên tay,trong đêm đêm... họ xí xô, nhưng Tôi không hiểu họ nói gì!?
Im lặng, cúi gằm mặt xuống mặt đường, bước cho nhanh,hú hồn... Ngày đó sẽ đến.
Trong bóng tối, ước gì ta được sống trở lại khoảng thời gian trước đây, ăn nhậu,vui chơi, thờ ơ với thế cuộc,ai chết mặc ai,ta không cần biết gì, hiểu gì,nghe gì... tiếc quá nhỉ, thời gian qua không còn nữa, vì sao ra nông nỗi như thế này? Ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày.Ngâm nga bài"Hương ca vô tận"của cố nhạc sĩ (Trầm Tử Thiêng).
Bất công,tham nhũng, cướp của, đất đai dân nghèo.Bộ công an tỉnh (Tiền Giang), đàn áp, bỏ tù,tra tấn dã man dân oan như kẻ thù địch, như tội phạm.Nỗi niềm oán than của người dân Việt đau khổ cùng cực,(Dân oan bà Trần Thị Hoàng). Dân ta ơi, dân tộc ta đó... Rồi sẽ tiếp tục đến những gia đình khác, tựa như con vi trùng bệnh dịch.Dân ta ơi, hãy chỗi dậy, cùng đồng hành, đòi hỏi công bằng, Tự Do Dân Chủ.Hãy gióng lên hồi chuông, không phải là tiếng chuông nhà thờ,hay tiếng chuông Chùa, mà là tiếng chuông thức tỉnh những ai còn ngủ mê, vô tâm, vô cảm.
Đây là đối mặt với những nhà lãnh đạo cùng dòng máu Việt, và tiếng nói.... còn nếu đối mặt những con người không cùng dòng máu và tiếng nói, không cùng một Tổ Quốc... thì sao? Dân ta có thấu hiểu chăng? Đây là một phần bằng chứng của hàng loạt bằng chứng khác, mà Tôi không được nghe biết.
(Người ngu dốt lên ngôi,cai trị thì kết quả ta đã từng thấy.)
Tại sao ta cứ mãi im lặng? Tại sao ta không nói lên những sự bất công trong cái xã hội đảng trị này?Ta, chính mắt thấy,tai nghe...Ai sẽ là người nói hộ cho ta,khi họ không chứng kiến, họ không là nhân chứng, thì tiếng nói của họ, có được chấp nhận để lắng nghe hay không?, và dựa trên bằng chứng nào? Tất cả Anh Chị trong xứ là nhân chứng cho lịch sử, vậy tại sao, quý Anh Chị lại im lặng? Sự im lặng của quý Anh Chị là đồng loã, chấp nhận sự cai trị đảng cộng, đảng trị là đúng.Quý Anh Chị chấp nhận, chấp nhận tất cả, để đưa con cháu của quý Anh Chị, thế hệ tương lai xuống vực thẳm và mất gốc.Nếu như vậy, quý Anh Chị đừng than van, đừng oán hận, đừng trách cứ một ai hay trách cứ một đảng phái nào yêu nước trong và ngoài nước.
-Ối giời ơi, chuyện gì nữa đây...?
-Các đồng chí ơi, có cái nhà tiểu tư sản ở đầu phố này, chúng nó nuôi các đồng chí Gà nhiều nắm... chúng ta đến đó sẽ có Gà ăn, còn được biếu đem về cho Mẹ Nuôi tại nhà nữa.Thế nà, các đồng chí ta lên đường hối hả, hùng dũng,oai phong, tựa như chống giặc phương Bắc... đây giồi, căn nhà này... Ê.e..mở cửa.. các bác có biết là vi phạm pháp luật không!!!!???
Dạ bẩm... phạm luật gì ạ?
-(Các bác nuôi các đồng chí Gà trong nhà là phạm pháp luật, hiểu không?).
-(Thế à, vậy chúng cháu xin giao các đồng chí Gà cho đảng viên cán bộ quản lý ạ..).
Hởi ơi, hởi ơi... thân phận làm người, thân phận làm người...trong một nước xã hội chủ nghĩa vinh quang.
Quý Cô Bác ơi,Anh Chị Em ơi, hãy thức tỉnh, hãy thốt lên tiếng nói, những nỗi niềm uất ức,đè nén từ bấy lâu nay trong tâm khảm, hãy nói lên dù chỉ một lần.
Những nhà trí thức đấu tranh trong nước,đang hiện hữu trước mặt quý vị,chứ không xa vời ở một phương trời nào đó.
Hãy kết nối đầu tàu, để trở thành một con tàu,con tàu của định mệnh,vận mệnh của đất nước.Con tàu chuyên chở tình yêu đất nước,tràn đầy tính nhân bản tình người, cho một thể chế nhân bản, dân chủ và Tự Do.Con tàu vừa nẩy mầm, chào đón, từ Nam ra Bắc,hân hoan trong niềm vui chung vừa thay đổi một chế độ đảng trị, độc tài, khát máu, vừa chấm dứt chế độ đảng trị của đảng cộng nô, không còn một bóng dáng của những con người mệnh danh là đảng viên cộng sản và chế độ cộng sản.
Chúng ta vừa tiếp nhận, ghi danh một chí sĩ đấu tranh vào danh sách đại gia đình đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam, đó là Ông (Đào Công Thực),14 năm tù giam.
Tin từ cấp lãnh đạo Trung ương Đảng vừa hạ lệnh cho quân đội 397, tập sự khai khẩn đất của nhân dân tại tỉnh Quảng Ninh, Bắc thuộc, gọi là quân đội tập thể dục để giữ gìn sức khỏe, trong thời gian không có giặc ngoại xâm.
Hãy thắp lên một ngọn lửa, hãy chuyền cho nhau ngọn lửa của tình quê hương đất nước, tình yêu Anh Chị Em máu đỏ da vàng, tình yêu của các con cháu, tương lai của con rồng cháu Tiên, sẽ làm rạng danh Việt Nam quê hương thân yêu, sẽ là những vị anh hùng giữ vững bờ cõi nước Việt, không còn bóng dáng cộng nô.
Hãy chuyền cho nhau ngọn lửa căm thù, ngọn lửa bất khuất, ngọn lửa đấu tranh, ngọn lửa của Tự Do, Độc Lập, Nhân Bản.
Ngọn lửa sẽ hâm nóng lại tình người và sẽ xóa tan đi bóng tối 43 năm qua.
Sĩ, Nông, Công, Thương, hãy cất lên tiếng nói.Đừng ngủ mê nữa, đừng tiếp tục sống trong mộng nữa, hãy đập vỡ cái vỏ bọc mê lầm, để có được một tương lai tươi sáng cho con cháu chúng ta.Đừng để mai một chữ viết Việt, tiếng nói Việt.Đừng để bọn hán gian và Tàu cộng giết chết cả dòng giống Việt, và xóa mất đi đất nước Việt Nam chúng ta trên bản đồ thế giới.
Robert Nguyen.
Liège Wallonie Belgique,
Le 22/09/2018.
vendredi 21 septembre 2018
Lời người tha hương (phần 5)
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire