mardi 25 septembre 2018

Lời người tha hương (Phần 6)

Xót xa, xót xa quá... nỗi khổ người dân miền Thượng.Khác biệt tiếng nói người dân Tôi.Mất đất đai,xa thành đô, vài miếng đất trên vùng cao hẻo lánh, chẳng mấy ai ước ao cư ngụ, vì được xem như là người rừng rú,chứ không hẳn là hai lúa.
Thế mà chẳng được yên thân.Tôi chẳng hiểu Tổ Quốc họ nơi đâu? Tổ Quốc họ, từ đâu đến, định cư trên quê hương Tôi, đã không biết qua bao nhiêu thế hệ.? Ngôn ngữ họ khác biệt.Nhưng Tôi nghĩ rằng, họ biết nói tiếng quê Mẹ Tôi, hiểu những gì người quê Mẹ Tôi nói.Và thật sự hiểu qua những trận đòn thù,khinh khi, đàn áp, kềm kẹp.Những trận đòn không cần tiếng nói, chữ viết, để hiểu nhau, có thể nói những trận đòn là một thứ tiếng nói Quốc Tế, nhà tù là một thứ tiếng nói Quốc Tế, cho tất cả những sinh vật hiện hữu trên trái đất.Tình người đã không còn nữa, giữa người với người, huống gì là đối với gia cầm.
Người dân ta, vốn hiền hòa,hiếu khách, thế mà đã đánh đổ bản chất từ hàng ngàn năm qua.Chỉ vì, một nguồn lợi nhuận nho nhỏ, trở thành vô tâm, vô cảm. Không một chút xót thương đồng loại. Người dân miền cao, họ chẳng có súng ống, đạn dược, họ chỉ là một thiểu số, không phá hoại, không phân biện, không chống báng.Họ im lặng, chấp nhận những gì họ có, dù rất nhỏ nhoi,so với người dân Tôi.Quyền lợi của họ trong đất nước Tôi, hoàn toàn là con số không.Vậy mà chẳng được yên vui sống.Họ không sống trong những ngôi biệt thự, đầy đủ tiện nghi.Họ chỉ được vài mảnh đất cày bừa.Nỗi niềm ước mơ nho nhỏ cũng không sao đạt được, với sự cai trị đảng cộng nô này.
Hết cướp đất người cùng Tổ Quốc, thì nay, quay qua cướp đất người không cùng Tổ Quốc.Và rồi, để không còn nơi chốn nào để ăn cướp thì bán đất đai của xứ sở vậy. Không một tội ác nào mà không thực hiện.
Tôi chợt hiểu, Ông chủ điền, để bọn tôi tớ cướp bóc, không một lời nghiêm trị, một lời trách mắng, chỉ vì để bọn đầy tớ này, bảo vệ ngai vị của mình là Ông chủ điền.. điền chủ, đại Tư bản, thưa có đúng vậy không đảng cộng nô? Nói chung, các sắc dân trong một dân tộc, hoàn cảnh đều giống nhau, không ngoại lệ riêng một ai. Trừ ra, đảng viên và dòng họ đảng viên thôi.
Một điểm nhìn về giáo hội Phật giáo Việt Nam,Chư vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni,trong một xã hội chủ nghĩa Cộng sản.Có một nhận định về Chư vị đã hoàn toàn (Giác Ngộ) lời Phật dạy???
Trong thời đệ nhất Cộng Hòa miền Nam Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm,Chư Tăng Ni ta chưa thành tựu (Giác Ngộ) lời Phật dạy. Nên hôm nay,ta chờ đợi... chờ mãi một vị Bồ Tát ra đời... như một vị Bồ Tát (Thích Quảng Đức) ngày nào, của một thời nào. Giả sử, nếu có xuất hiện đi chăng nữa, trong hiện tình đất nước hiện nay, thì Thế giới này chẳng còn xúc động,run động, xao xuyến, vì chứng minh của Phật giáo Tây tạng bao nhiêu năm qua.
Chợt nghe tiếng nói của Thầy Thích Ngộ Chánh trên diễn đàn mạng internet, ngày 22/09/2018.Rất ngắn gọn, nhưng tràn đầy ý nghĩa Nhân Sinh Quan của Phật giáo.
Tôi tự hỏi, có bao nhiêu Chư vị Tăng Ni như Thầy Thích Ngộ Chánh và Ni Cô Diệu Hải...?
Nói đến vấn đề Tôn giáo, hầu như ai cũng phải tránh né, vì nhạy cảm, vì quan niệm về Tôn giáo là một điều gì đó thuộc về "Tâm Linh", tách rời với đời sống thường nhật của con người, tách rời đời sống nhơ nhớp, bẩn thỉu, tội lỗi, và không hận thù, không chém giết. Trong đời sống nhân gian.Tôn giáo là sự tốt đẹp,cá nhân bản thân trong một xứ sở, và lan tỏa đến cộng đồng xã hội nhân loại.
Vậy Tôn giáo đem lợi ích gì đến cho con người? Và phải làm gì? Ứng dụng như thế nào trong một đất nước điêu tàn,hoang dại, cuồng điên, áp bức, bất công,tham nhũng, chà đạp nhân quyền, bắt bớ,tù đày, tra tấn...??? Nếu Tôn giáo không thể hiện được bản chất tâm điểm của Tôn giáo, trong một xã hội điên đảo, đảo điên như vậy, thì chẳng qua đúng như lời của Ông (Mao trạch tệ), đã từng tuyên bố:"Tôn giáo là liều thuốc phiện,ru ngủ con người". Thưa cô đúng vậy không? Vậy để ứng dụng vào cuộc sống con người, Tôn giáo, hay đúng hơn các vị truyền giáo, sẽ làm gì cho thăng hoa của cuộc sống con người? Với những lời truyền dạy của các Đấng đã sáng lập ra Tôn giáo, nếu như đi ngược lại những luật pháp của một nước quy định, thì các nhà Truyền giáo... sẽ phải làm thế nào? Cách nào để truyền đạt đúng tâm nguyện của con người trong xã hội? Và có lợi ích cho sự đóng góp cho một chế độ đầy bạo quyền và Vô Thần??? Lợi ích của những con người tìm sự bình an, hạnh phúc, nhân bản, yêu thương, đầy tình người, công bằng, bác ái....hay là lợi ích cho những người trục lợi đầy quyền uy, bạo lực,thí dụ điển hình là đảng cộng nô Việt Nam???
Những nỗi niềm thống khổ người dân, tiếng kêu thương, có được các nhà Truyền giáo lắng nghe không? Và làm thế nào để xoa dịu nỗi đau cùng cực, nỗi niềm oan ức,? Có miệng nhưng không nói được.Các nhà Truyền giáo có thấu hiểu chăng?Hay lại tiếp tục kêu gọi và truyền dạy sự cầu nguyện? Nếu một ngày nào đó, trong sự tột cùng, không còn gì để nuôi sống thể xác này, không một mái nhà, không còn miếng ăn, thức uống, bệnh hoạn,tù đày,tra tấn, giết chóc,v.v...có còn thời gian để cầu nguyện cùng Đấng Tối cao, như những nhà Truyền giáo từng hướng dẫn, đã hướng dẫn, chỉ dạy..? Thì sự cầu nguyện kia có còn lợi ích? Có còn một tín đồ nào, có thể bước đến ngôi nhà Đạo giáo, để nghe giảng dạy, để cầu nguyện?
Các nhà Tôn giáo, Truyền giáo, có nhận thức được hiện tình đất nước, thế hệ hôm nay, thế hệ của công nghệ, được xây dựng bởi một nhà cầm quyền Vô thần, Vô đạo đức, Vô Tổ Quốc? Sự đào tạo giáo dục giới thiếu nhi, cũng là công nghệ.Và trong tương lai, những trẻ thơ lớn mạnh, trở thành những công cụ của một chế độ Vô Thần, trở thành những người máy móc, mang vóc dáng, hình hài, xương thịt,máu huyết của một con người.
Đến lúc ấy, các nhà Truyền giáo, nghĩ gì, hiểu gì, về những hình hài này, tâm tư, trí óc, tất cả thuộc về Vô Thần, một người máy biết đi, biết thở, biết vui buồn, biết ăn uống,v.v...? Những nhà Truyền giáo có còn nơi chốn nào để truyền đạt về Tâm Linh không? Đạo và Đời? Đời đến với Đạo và ngược lại? Tâm Linh những người này có còn không? Thế hệ trước ra đi, thế hệ sau tiếp nối Cha Ông ra đi và chỉ còn lại thế hệ của những con người biết đi đứng nhưng không hồn.Tri thức của những nhà Truyền giáo để làm gì và dùng vào đâu? Vì nguyên nhân gì Ta truyền Đạo giáo? Cùng một Tổ Quốc, cùng một tiếng nói, nhưng tại sao,ta không một lời? Để rồi quá trễ.Tôi vẫn còn nhớ một câu:" Bầu ơi, thương lấy Bí cùng...tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn."Hoặc trong thời chiến trước năm 1975:(Người trong một nước phải thương nhau cùng).
Những nhà Truyền giáo có thấu chăng, hiểu chăng,hay là vẫn tiếp tục cầu nguyện cùng Đấng Tối cao, không một lời hồi âm của Ngài, chỉ có những âm thanh rên rỉ, than khóc, kêu thét,thay thế cho lời hồi âm của Đấng Tối cao.Đâu là Đàng, là sự thật? Đâu là Chân lý? Đâu là vĩnh cửu? Đâu là Thiên đường? Đâu là Địa ngục? Đâu là tiếng nói của Đấng Tối cao? Và đâu là tiếng nói của những con người khốn cùng?Ta êm ấm, có đầy đủ tiện nghi, một bát cơm trắng trong, đầy đủ hương vị món ăn,ta không thức giấc vì se lạnh,ta không khó chịu vì oi bức,ta không có những đêm đêm ngồi canh thức, không ngồi canh thức để cầu nguyện, mà là canh thức để hứng từng giọt nước mưa xuyên qua nóc,kẽ hở gian nhà tranh vách lá.Ta uống từng ly nước trong lành tươi mát.Ta không là nạn nhân của các đồng chí muỗi, luôn luôn hành quân đêm,đe dọa sức khỏe của ta, vì hiện nay, thể xác ta chẳng còn gì để cúng dường.
Ngoài kia, ngoài phạm vi của ta... không biết bao nhiêu con người, trên mâm cơm, một hình dáng con cá rô bằng gỗ.Nơi chốn không khí hôi thối, ô nhiễm,ly nước uống đượm màu sắc vàng, không trong lành tươi mát.Đêm đêm, giấc ngủ không tròn đủ,se lạnh, toàn thân thấm ướt, hít thở hương vị đất, một mùi xú uế,vang vang tiếng khẽ đập muỗi.Và thường xuyên làm canh thức, không cầu nguyện, uống từng giọt nước mưa, ơn lành của Đấng Tối cao, Thượng đế ban cho, từ giời cao, tuôn trào ơn mưa mốc.
Ta biết đói,no, khát,đau, khổ,sợ hãi, bệnh và chết, còn người... những người mà chúng ta truyền dạy Đạo thì sao? Nếu một ngày, tất cả đều ra đi không một lời ước hẹn ngày tái ngộ, thì giáo pháp của Đấng Tối cao,trao truyền lại cho ai? Và giáo pháp ta truyền đạt có còn thích ứng, ứng dụng trong cuộc sống hiện nay dưới chế độ phi nhân bản này không? Vì sao ta im lặng? Một áp lực nào làm ta phải im lặng? Vì một quyền lợi, bổng lộc, một ngai vị, một lời ca ngợi,tung hô, của bản Ngã? Nếu nói đến, người với người, vô vàn lý do để mà khước từ, nhưng vận mệnh của đất nước...ta cũng phủi tay, lặng im hay sao? Để rồi,ta đầu hàng, chào thua, chấp nhận, một canh bạc mà ta biết trước, mất tất cả.Lạnh lùng,dửng dưng, vô cảm, vô tâm, trước sự tồn vong của đất nước.
Chẳng còn gì... để bàn luận,đành vậy, đành quên tất cả, dù sự mỉa mai, hiện tại và tương lai, nhiều thế hệ sau, sử sách ghi chép,ta vẫn chấp nhận.Đời là thế sao?
(Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn...
Mình ta với ta).
Tất cả từ không mà có, rồi sẽ từ có trở về không.Mái Chùa, ngôi Nhà Thờ, rồi thời gian qua, lại trở về từng phần nguyên thủy của nó, nguồn gốc phát xuất của nó.Ta cố bám víu nó, vì bao mồ hôi nước mắt đã tuôn rơi,ta bám víu cái không thật, không hồn, vì nó chẳng biết nói, khóc, cười, nó chỉ là một bãi cỏ xanh tạm thời ta ngã lưng.Ta có thấy chăng? Hiểu chăng?Hay ta vẫn còn chìm đắm, mê muội,trong giáo truyền không lối thoát do chính ta,chứ chẳng phải giáo truyền không lối thoát.
Vui gì, hảnh diện gì, những mảnh bằng cấp Tiến sĩ,Thạc sĩ của Hồ Mao tệ.
Tâm linh không có bằng cấp, không ấn chứng trên mảnh bằng.Các Đấng Tối cao không có bằng cấp.Còn lệ thuộc vào bằng cấp,ta đã xa vời quá với các Đấng Tối cao.Ta vẫn như những con người đau khổ kia, chỉ khác nhau qua màu sắc của một mảnh vải che thân,che sự trần truồng nhơ nhớp,tanh hôi,hổ thẹn của thể xác, biết hổ thẹn... hơn hẳn các loài cầm thú.
Trong nỗi cảm xúc, xúc động, nỗi đau khi tưởng nghĩ đến đồng bào Tôi.Và đất nước Tôi, chịu đựng... sự chịu đựng của bản chất người Việt, bất hạnh hơn 43 năm qua dưới chế độ cộng sản... miền Nam,43 năm qua, chẳng thấy sự xây dựng nào gọi là, phát triển nào cho đồng bào Tôi.Ngoại trừ, những gì Cha Ông ta để lại,cổ kính,củ kỷ, cái mà đảng cộng nô gọi là tàn dư Mỹ Ngụy.
Viết những cảm xúc, về những nhà Truyền giáo,... Tôi không có ý,cố ý, đã phá các bậc Tôn Túc trưởng thượng và các Tôn giáo.Kính mong quý bậc Tôn Túc trưởng thượng vui nhận lòng tạ lỗi của con.Và không quên, kính chúc quý Tôn Túc trưởng thượng các Tôn giáo, luôn vạn an mạnh, để tiếp nối sứ mạng trao truyền giáo pháp, Nhân Sinh Quan, cho đời sống con người được thăng tiến.Một đời sống Công bằng, Thánh thiện.
Robert Nguyen.
Liège Wallonie Belgique,
Le 27/09/2018.

vendredi 21 septembre 2018

Lời người tha hương (phần 5)

Anh Trần Huỳnh Duy Thức đã ngừng tuyệt thực. Một điểm đáng mừng cho sức khỏe của Anh và của những con người đấu tranh cho một nền Tự Do, Độc Lập, Dân Chủ thật sự.Thật ra, đúng hơn, là các Anh phải sống.Sống để mà làm gương, để cất lên tiếng nói cho người dân được tỉnh thức.Các Anh tiên phong cho thế hệ sau.Các Anh không thể chết. Anh phải sống vì cuộc đấu tranh chưa chấm dứt.
Miền Nam Việt Nam, vẫn còn đau thương, áp bức, bất công,bốc lột,tham nhũng vẫn còn ngự trị, vẫn chưa xóa sạch trên đất nước Việt của chúng ta.
Hiện tượng dân Tàu đang tràn vào Việt Nam qua các cửa khẩu biên giới Bắc phần và kéo dài xuống các tỉnh miền Nam.Những đồng bạc, tiền tệ Tàu cộng đang, được xử dụng,trao đổi trong sự mua bán tại 7 tỉnh thành miền Bắc.
Đất đai của dân bị cướp, vẫn còn tiếp tục, liên tục không chấm dứt trên toàn quốc. Sự lộng hành, quyền uy, thế lực, của những cấp lãnh đạo tỉnh ủy và những vùng xa.Sự hiếp đáp, cướp của, đánh đập dân không chấm dứt.Bao nhiêu phim ảnh trực tiếp qua mạng internet, đã là một bằng chứng cụ thể.Vậy mà, vô số dân ta vẫn thờ ơ, vô cảm, không quan tâm, vì quan niệm và nghĩ rằng:(Gia đình Tôi bình yên là được rồi). Họ không nghĩ rằng, sẽ có một ngày đến phiên họ.(Tựa như bão táp phong ba, đến từng vùng, từng miền, không phân biệt, và khước từ một ai.Thật đau buồn, vì nghĩ rằng"Thần chết"còn xa vời ta, quên ta... những tai họa có vẻ xa lạ với ta, họ đã quên hai chữ"Không ngờ".Ai chết mặc ai.Vẫn không nghĩ điều gì sẽ đến với đất nước này, dân tộc này, khi nhà cầm quyền này chỉ là tay sai bán nước cho Tàu cộng.
Dân ta vẫn chưa thấy, một cơn lốc sắp đến,đe dọa tính mạng, tài sản,mồ hôi nước mắt họ tạo dựng, từ thời Cha Ông ta đến nay.Vẫn không tin, vì đặt trọn niềm tin tưởng nhà lãnh đạo đất nước này, nhưng không ngờ, và không tin, người mình đặt trọn niềm tin thì chính là người đã bán đứng mình.(Vì mình không quan tâm...).
Đúng, thật đúng, không ai tin điều này. Khi nào chuyện đã rồi,ván đã đóng thuyền, thì chỉ còn lại tiếng than thở trong nỗi sợ hãi, (Biết vậy, Tôi đã...), đã gì?
Đứng lên, lật đổ lãnh đạo này, và khai trừ chế độ chủ nghĩa cộng sản?
Nhưng ôi thôi, đã quá trễ rồi.Bây giờ, chúng tôi đứng sắp hàng, thứ tự,ngăn nắp   để tiến vào...thay thế cho món giả cầy, đầy đủ hương vị từ bấy nhiêu năm qua.
Hãy vinh danh Phật, hãy ca tụng Chúa, chúng con xin kính chào Quý Ngài.
-Ủa, ông bà này, nói tiếng gì, Tôi không hiểu...?
-Xì dầu hay nước mắm Phú Quốc?
-Cả hai, đều có vị riêng của nó...hay là ta dùng cả hai?
-Biết có còn vị nước mắm,trong những buổi cơm trưa chiều?
-Biết có còn nghe tiếng Mẹ gọi về ăn cơm?
-Biết có còn cùng quây quần bên mâm cơm?
-Biết có còn gấp cho chồng miếng thịt kho,cá kho?
-Biết có còn được đúc cơm cho con thơ?
-Biết có còn được ru con ngủ,an ủi, khuyên lơn,con thơ?
-Biết có còn ngồi chờ đợi chồng về?
-Biết có còn một mái ấm gia đình như ngày nào?
Đêm đêm,văng vẳng tiếng thở dài từ đầu khu phố đến ngõ vắng cuối khu phố.Vang vọng từ những túp lều tranh hoang sơ, như một thời cổ đại.
-Ông ơi, Ông ở đâu? Bà ơi, Bà ở đâu...? Mẹ ơi,...con ơi... cháu ơi... ở đâu?
Tiếng chuông nhà thờ có còn ngân vang?
Tiếng chuông Chùa chiều buông...?
Bóng ai đó, bộ quân phục, một khẩu súng, dùi cui, trên tay,trong đêm đêm... họ xí xô, nhưng Tôi không hiểu họ nói gì!?
Im lặng, cúi gằm mặt xuống mặt đường, bước cho nhanh,hú hồn... Ngày đó sẽ đến.
Trong bóng tối, ước gì ta được sống trở lại khoảng thời gian trước đây, ăn nhậu,vui chơi, thờ ơ với thế cuộc,ai chết mặc ai,ta không cần biết gì, hiểu gì,nghe gì... tiếc quá nhỉ, thời gian qua không còn nữa, vì sao ra nông nỗi như thế này? Ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày.Ngâm nga bài"Hương ca vô tận"của cố nhạc sĩ (Trầm Tử Thiêng).
Bất công,tham nhũng, cướp của, đất đai dân nghèo.Bộ công an tỉnh (Tiền Giang), đàn áp, bỏ tù,tra tấn dã man dân oan như kẻ thù địch, như tội phạm.Nỗi niềm oán than của người dân Việt đau khổ cùng cực,(Dân oan bà Trần Thị Hoàng). Dân ta ơi, dân tộc ta đó... Rồi sẽ tiếp tục đến những gia đình khác, tựa như con vi trùng bệnh dịch.Dân ta ơi, hãy chỗi dậy, cùng đồng hành, đòi hỏi công bằng, Tự Do Dân Chủ.Hãy gióng lên hồi chuông, không phải là tiếng chuông nhà thờ,hay tiếng chuông Chùa, mà là tiếng chuông thức tỉnh những ai còn ngủ mê, vô tâm, vô cảm.
Đây là đối mặt với những nhà lãnh đạo cùng dòng máu Việt, và tiếng nói.... còn nếu đối mặt những con người không cùng dòng máu và tiếng nói, không cùng một Tổ Quốc... thì sao? Dân ta có thấu hiểu chăng? Đây là một phần bằng chứng của hàng loạt bằng chứng khác, mà Tôi không được nghe biết.
(Người ngu dốt lên ngôi,cai trị thì kết quả ta đã từng thấy.)
Tại sao ta cứ mãi im lặng? Tại sao ta không nói lên những sự bất công trong cái xã hội đảng trị này?Ta, chính mắt thấy,tai nghe...Ai sẽ là người nói hộ cho ta,khi họ không chứng kiến, họ không là nhân chứng, thì tiếng nói của họ, có được chấp nhận để lắng nghe hay không?, và dựa trên bằng chứng nào? Tất cả Anh Chị trong xứ là nhân chứng cho lịch sử, vậy tại sao, quý Anh Chị lại im lặng? Sự im lặng của quý Anh Chị là đồng loã, chấp nhận sự cai trị đảng cộng, đảng trị là đúng.Quý Anh Chị chấp nhận, chấp nhận tất cả, để đưa con cháu của quý Anh Chị, thế hệ tương lai xuống vực thẳm và mất gốc.Nếu như vậy, quý Anh Chị đừng than van, đừng oán hận, đừng trách cứ một ai hay trách cứ một đảng phái nào yêu nước trong và ngoài nước.
-Ối giời ơi, chuyện gì nữa đây...?
-Các đồng chí ơi, có cái nhà tiểu tư sản ở đầu phố này, chúng nó nuôi các đồng chí Gà nhiều nắm... chúng ta đến đó sẽ có Gà ăn, còn được biếu đem về cho Mẹ Nuôi tại nhà nữa.Thế nà, các đồng chí ta lên đường hối hả, hùng dũng,oai phong, tựa như chống giặc phương Bắc... đây giồi, căn nhà này... Ê.e..mở cửa.. các bác có biết là vi phạm pháp luật không!!!!???
Dạ bẩm... phạm luật gì ạ?
-(Các bác nuôi các đồng chí Gà trong nhà là phạm pháp luật, hiểu không?).
-(Thế à, vậy chúng cháu xin giao các đồng chí Gà cho đảng viên cán bộ quản lý ạ..).
Hởi ơi, hởi ơi... thân phận làm người, thân phận làm người...trong một nước xã hội chủ nghĩa vinh quang.
Quý Cô Bác ơi,Anh Chị Em ơi, hãy thức tỉnh, hãy thốt lên tiếng nói, những nỗi niềm uất ức,đè nén từ bấy lâu nay trong tâm khảm, hãy nói lên dù chỉ một lần.
Những nhà trí thức đấu tranh trong nước,đang hiện hữu trước mặt quý vị,chứ không xa vời ở một phương trời nào đó.
Hãy kết nối đầu tàu, để trở thành một con tàu,con tàu của định mệnh,vận mệnh của đất nước.Con tàu chuyên chở tình yêu đất nước,tràn đầy tính nhân bản tình người, cho một thể chế nhân bản, dân chủ và Tự Do.Con tàu vừa nẩy mầm, chào đón, từ Nam ra Bắc,hân hoan trong niềm vui chung vừa thay đổi một chế độ đảng trị, độc tài, khát máu, vừa chấm dứt chế độ đảng trị của đảng cộng nô, không còn một bóng dáng của những con người mệnh danh là đảng viên cộng sản và chế độ cộng sản.
Chúng ta vừa tiếp nhận, ghi danh một chí sĩ đấu tranh vào danh sách đại gia đình đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam, đó là Ông (Đào Công Thực),14 năm tù giam.
Tin từ cấp lãnh đạo Trung ương Đảng vừa hạ lệnh cho quân đội 397, tập sự khai khẩn đất của nhân dân tại tỉnh Quảng Ninh, Bắc thuộc, gọi là quân đội tập thể dục để giữ gìn sức khỏe, trong thời gian không có giặc ngoại xâm.
Hãy thắp lên một ngọn lửa, hãy chuyền cho nhau ngọn lửa của tình quê hương đất nước, tình yêu Anh Chị Em máu đỏ da vàng, tình yêu của các con cháu, tương lai của con rồng cháu Tiên, sẽ làm rạng danh Việt Nam quê hương thân yêu, sẽ là những vị anh hùng giữ vững bờ cõi nước Việt, không còn bóng dáng cộng nô.
Hãy chuyền cho nhau ngọn lửa căm thù, ngọn lửa bất khuất, ngọn lửa đấu tranh, ngọn lửa của Tự Do, Độc Lập, Nhân Bản.
Ngọn lửa sẽ hâm nóng lại tình người và sẽ xóa tan đi bóng tối 43 năm qua.
Sĩ, Nông, Công, Thương, hãy cất lên tiếng nói.Đừng ngủ mê nữa, đừng tiếp tục sống trong mộng nữa, hãy đập vỡ cái vỏ bọc mê lầm, để có được một tương lai tươi sáng cho con cháu chúng ta.Đừng để mai một chữ viết Việt, tiếng nói Việt.Đừng để bọn hán gian và Tàu cộng giết chết cả dòng giống Việt, và xóa mất đi đất nước Việt Nam chúng ta trên bản đồ thế giới.
Robert Nguyen.
Liège Wallonie Belgique,
Le 22/09/2018.

samedi 15 septembre 2018

Lời người tha hương (phần 4). Đến Anh Trần Huỳnh Duy Thức.

Mến chào Anh Trần Huỳnh Duy Thức,
Tình trạng của Anh đã gần như kiệt quệ sau 33 ngày tuyệt thực, tuyệt vời.
Nhưng Tôi hiểu, với ý chí kiên cường, mảnh liệt của Anh thì không kiệt quệ.Ý chí quyết tâm của Anh vững chắc tựa như núi Thái Sơn, không gì lay chuyển.
Nỗi niềm suy tư, âu lo, và sự sáng tạo của Anh cho một đất nước, trả bằng giá hai chữ (Lao tù). Anh sanh ra, trưởng thành, nuôi một hy vọng xây dựng cho quê hương mình được tươi sáng, ấm no,cho một đất nước có tầm vóc quốc tế, đứng vào hàng đầu của Đông Nam Á.
Những gì Anh nuôi dưỡng trong tâm thức của Anh, những đề nghị của Anh cho đất nước, được trả bằng một giá 16 năm tù.
Thật đau đớn, và không tưởng.Những nhà lãnh đạo của mình lại trao cho mình một bản án về việc:(Lời đề nghị xây dựng cho đất nước của một người công dân). Một bản án đê tiện, hèn hạ, vì sao, vì nhận xét thấy một người công dân có khả năng, tài năng,tài đức, vượt trội hơn (400 tên học trò Dân biểu, Chủ tịch Quốc hội, luôn cả ông Chủ tịch Nước).À quên,(xin phép chào toàn ban (Quốc hội Việt Nam và ông Chủ tịch nước cộng nô Việt Nam nhé.)
Lời nói của Tôi không quá đáng, thưa tất cả quý bạn yêu đất nước, yêu Nhân  Quyền, yêu Tự Do.
Anh Trần Huỳnh Duy Thức ơi,
Trong bài trước, Tôi viết về "Mẹ Nấm", không riêng gì"Mẹ Nấm", Tôi có nhắc đến tên Anh, cùng với những Anh Chị Em đấu tranh mà Tôi không được biết tên, Tôi đã đăng từ ngày 30/08/2018.
Anh đã lựa chọn một con đường,con đường cuối cùng là (Tuyệt thực), nghĩa là,Anh sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình, để cho đồng bào, được có một Tự Do, hạnh phúc, ấm no.Được quyền làm người công dân của một đất nước.
Một chân"Tự Do, hạnh phúc, ấm no"chứ không phải (Ngụy Tự Do, hạnh phúc, ấm no), như lời những nhà lãnh đạo đất nước cộng nô đã từng nói hơn 80 năm qua.
Bọn cộng nô này, dùng môi miệng,xảo quyệt,gian dối,lường gạt, mị dân,tham ô, quan lại.
Tôi không sống trong môi trường này, nên Tôi không hiểu biết rõ hơn Anh, về bản chất của con người cộng sản,Anh Thức ơi.
Anh Thức ơi,Anh đã lầm,Anh đã lầm nhà lãnh đạo, cầm quyền này.Một đảng trị, độc tài, sắt máu và vơ vơ vét vét. Anh đã bị chụp mũ,vu khống,v.v...để làm gì, để họ cướp lấy sự sáng tạo của Anh, làm sự sáng tạo của họ, và những gì của Anh thuộc về họ.Họ ăn cướp là nghề cha truyền con nối của họ.Họ đã cướp tất cả, giống như ông chủ của họ là Tàu cộng, nổi danh trên chốn giang hồ là... ăn cướp sự sáng tạo, đóng góp cho thế giới về kỹ thuật khoa học của các nước Tây Phương trên thế giới này.
Mình vẫn còn nhớ câu Ông Bà ta thường nói:(Cha nào,con nấy)+(Không giống long cũng giống cánh).
Đó là Tàu cộng và bè lũ tay sai bán nước của chúng là đảng cộng nô Việt Nam.
Anh đã lầm và 80 triệu dân Việt Nam đã lầm.Trừ ra,10 triệu dòng họ đảng viên và những đảng viên cộng sản.Cả hai miền Nam Bắc đã lầm.Vẫn còn lầm và tiếp tục sẽ lầm, lầm lạc và lầm than.
Anh Thức ơi, mùa hè năm 1998, Tôi trở về thăm gia đình và quê Mẹ,sau 13 năm xa vắng.Và trong lúc trò chuyện cùng gia đình, được nghe kể lại:"Có một người Tây Phương, đến Việt Nam đầu tư và xây dựng một cơ quan tại Trung tâm thành phố Sài Gòn,(xin lỗi, đúng ra Tôi phải gọi là Thành phố HCM, nhưng rất tiếc...). Tôi tiếp tục câu truyện...sau khi thành lập cơ quan, hoạt động được vài năm, kết quả là ông chủ nhân Tây Phương này, bị chụp mũ, bị vu khống làm gián điệp, thế rồi, ông ta bị trục xuất ra khỏi Việt Nam, trở về quê của ông ta với hai bàn tay trắng, và mang theo trong lòng nỗi đau khổ căm thù cộng sản Việt Nam.Tất cả tài sản của ông ta thuộc về nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Anh Thức ơi,Anh đứng vào trường hợp của ông Tây Phương này.Chỉ có khác nhau là màu da, tiếng nói.Và bây giờ, để khích lệ Anh, đảng cộng nô trao cho Anh mảnh bằng 16 năm tù. Anh không tốn một phí tổn nào để mua bằng cấp Tiến sĩ như bao nhiêu người khác.Sự tưởng thưởng sáng kiến của Anh là 16 năm nghỉ ngơi,trong lao tù.Đó là đền bù công lao, tâm huyết của Anh, đảng cộng nô nhớ ơn muôn đời. Anh có thấu hiểu chăng,Anh Thức?
Tôi gọi tên Anh là:(Tâm Thức).
Anh Thức ơi, tâm thức của Anh đã khai mở. Tôi thấy rất rõ điều này qua sự chịu đựng về cơn đói hành hạ, thể xác không còn một lực nào để kháng cự, đầu óc nặng nề, chân tay không còn sức lực để mà bám víu, một cơn gió thổi mạnh, có thể đánh ngã Anh.Có thể, bây giờ,Anh chìm đắm trong giấc ngủ, từng cơn buồn ngủ kéo đến từng giây phút.Cố gắng lắm, đôi mắt mở to thất thần. Anh đã dùng ý chí để trấn tĩnh lại mọi sự vật hiện hữu.
Chung quanh Anh là những người bạn thân tình, cùng đồng chí hướng, đến từ bốn phương trên đất Mẹ Việt Nam.
Họ ôm ấp Anh,vỗ về, và nhắc nhở Anh đừng quên, đừng bao giờ quên:(Đề tài hôm nay, một bài toán hóc búa) cần phải giải trình.
Anh Tâm Thức ơi,trong tâm thức của Anh đã bừng sáng,khai phá, khắc phục nỗi đau khổ. Anh đã tìm ra một con đường chân lý Tự Do, Nhân bản,qua nỗi khổ dày vò cùng cực của thể xác và sự hành hạ khắc nghiệt trong lao tù cộng sản.
-(Anh vẫn giữ niềm tin về sự hồi phục tâm thức của những con người phản quốc sắt máu). Cộng nô đã chào thua Anh rồi qua câu nói:(Mong Anh hãy nhận tội).
Biết Anh vô tội, nhưng họ vẫn phải làm, vì một nỗi lo sợ ám ảnh vây quanh họ,sợ tất cả bạo quyền của họ sẽ sụp đổ.Thiên đường mà họ đã xây dựng hơn 80 năm qua.
Anh không sợ hãi, nhưng họ sợ hãi, vì sợ có 80 triệu người cùng mang Tên Họ như Anh.
Tài sản, sự nghiệp của họ vơ vét máu huyết nhân dân bao nhiêu năm qua sẽ trôi theo sông biển.Chính vì vậy, họ sẵn sàng tắm máu những ai ngăn chặn sự vơ vét,mồ hôi và nước mắt người dân.
Anh Thức ơi,
Anh đã lầm, người (cộng sản),Anh đã lầm chế độ (cộng sản).
Mến chúc Anh luôn giữ vững niềm tin và niềm ước mơ của Anh cho một đất nước, giàu đẹp, quyền làm người được tái lập trở lại trên quê hương ta, và công trường nhà máy, trường học, nhiều hơn (nhà Tù).
Cho một tương lai thế hệ trẻ Việt Nam mai sau.Với ý chí kiên cường, quật khởi của Anh, Tôi chắc chắn, sức khỏe của Anh sẽ sớm bình phục.
Anh thấy chăng? Nghe chăng? Ngoài vòng rào lao tù, rất nhiều những hình ảnh của các nhà Tôn giáo, sinh viên học sinh, những nhà trí thức, đồng hành cùng Anh với những bản hiệu trên ngực:
(Trả tự do cho Anh Trần Huỳnh Duy Thức.
Đồng hành tuyệt thực cùng Anh Trần Huỳnh Duy Thức).
Và sẽ chuẩn bị cho toàn dân miền Nam Việt Nam cùng đồng hành với Anh, cùng mang Tên Họ của Anh.
Tôi rất xúc động, và kính chúc nguyện vọng của Anh sớm được thành tựu.
Nay kính,
Robert Nguyen.
Liège Wallonie Belgique,
Le 15/09/2018.

mercredi 12 septembre 2018

Lời người tha hương (phần 3)

-Ối giời ơi,sao bây giờ bị bệnh ung thư nhiều thế? Loại thuốc mới chế tạo ngừa chửa bệnh ung thư, tại sao không một tác dụng?Tớ trả rất đắt đấy, ông thần chết ơi.
-Ối giời ơi,sao cái thằng tài xế lại ngủ ngật?
-Ối giời ơi, tại sao mầy không tuân hành luật lệ giao thông,hả thằng kia? Bằng lái xe đâu, đưa đây...
-Ê,ê... một bóng vàng,quơ quơ gậy đã cẩu bổng..., dừng lại, giấy tờ xe... không dấu gì mầy, từ sáng đến giờ, nắng nóng,.. đồng chí có dư tiền lẻ không?... khát nước quá.
-Ối giời ơi,con gà này sao béo thế, miếng thịt này tươi quá,rau cải trái cây xanh tươi thế.Hàng ngoại bà con ơi, hàng hiệu chánh gốc đến từ thềm Trung Hoa lục địa vĩ đại, của người bạn thân yêu của chúng ta.
-Ối giời ơi, cái gì nổi lềnh bềnh đầy chật trên bãi biển vậy?..Ồ, có sao đâu, một bộ quân phục màu vàng, trả lời:"Mấy con cá biểu tình không muốn sống, chúng nó tự tử đấy"
-Thế à, cảm ơn đồng chí.Thưa Ngài, nhà cháu không có gì, không có gì để mà ăn, không biết cháu có thể nhặt vài chú cá, về nhà cháu để xoa dịu cơn đau bụng không, thưa bác?
-Một cái nhìn, liếc xéo của chú quân phục màu vàng, hỏi:"Vì sao nhà cháu không có gì"?
-Dạ, thưa bác vì cháu vâng lời (Bác cáo già) là một đấng tối cao của giời đất, đã nói:"Nhà sạch là nhà của Bác ạ".
-Thôi được rồi, cháu cầm về mà ăn.
-Ơ kìa, tiếng gì lạ quá, thùng thùng, tắt tắt, lại kèm theo tiếng kèn Tây.Giây, phút, giờ, ngày, tháng, năm.., kêu gọi trở về, trở về nhà họ (Mã), tục gọi là (Mồ), tựa như tiếng trống thúc quân, chống giặc phương Bắc, khổ nhỉ.
-Ồ, lạ quá, rõ ràng cái tủ sắt của tớ,sao lại mở toang? Trước khi đi ngủ,tớ, khóa kỹ lắm mà.Đồng chí có thấy ai ra vào nơi đây không?..
-DẠ bẩm, có một ông ỉa (Trịnh) vừa vào ra ạ.Ông ta không ỉa một mình, mà có nhiều người vừa ỉa đái ở đây xong, rồi cùng nhau dắt dìu đến các tỉnh thành, thôn xã, làng mạc, để thăm nom nhân dân ạ.... thế à.!?
-.. Chị Tư... chị Tư ơi, cho Em hỏi?Đi đâu mà sớm vậy, lại ăn mặc giống như đi đám cưới vậy, chị Tư? Ủa, Chị cầm theo sổ đỏ để làm gì?Hay là thêm một cháu phải không? Chúc mừng Anh Chị.Ủa,sao Chị lại khóc? nói cho Tôi nghe đi, chị Tư...
-Chị Tư ngần ngại, rồi nói nhỏ:"Không dấu gì Chị,.. hôm qua, ông xã Tôi đi bán rau, rồi không dìa ăn cơm trưa. Tôi chờ hoài, sau cùng đi ra chợ, Tôi thấy bạn hàng đang dọn dẹp.Thấy Tôi, bạn hàng nói:" Ảnh bị vài tên công an gọi lên làm việc".
Chị cầm về đi, những bó rau của Ảnh khi lên đồn công an để lại cho Tôi giữ dùm. Khổ quá, chị Tám ơi.
Robert Nguyen
Liège Wallonie Belgique,
12/09/2018

samedi 8 septembre 2018

Lời người tha hương (phần 2)

Nhà báo ơi, các Anh viết gì? Vẽ điều gì? Ngòi bút hay cây bút của các Anh chế tạo
từ đâu? Những nhà Trí thức Việt Nam hôm nay,dồn hết tâm trí nghiên cứu:(Tam Quốc Chí_Hán Sở tranh hùng_Vạn lý trường thành)?? Những nhà Trí thức Việt ơi, nguyên tác lão Hồ dại, cùng tác giả bán lão Bùi ngọng di truyền, có gì để phụ lục không?, thưa các nhà Trí thức Việt Nam.Xin thưa các ngài, Tôi chỉ là một con dân ngu,đen tối, mù mờ về chữ và sự hiểu biết. Tôi chợt hiểu là mình đã già rồi,cổ lỗ sĩ rồi.Không nhận biết Việt Nam mình hiện nay, sản sinh ra rất nhiều nhà bác học siêu quần, tựa như ông Einstein.
Hoan hô.Vậy cho phép được gọi những nhà trí thức là gì?Ai được gọi là nhà Trí thức? Thế nào được gọi là nhà Trí thức? Quý vị im lặng? Giấy trắng mực đen, quý vị vẫn im lặng?Hai chữ (Lương Tâm), Tôi nghe nói hoài.Tôi nghe, nói, từ khi được đi học, đọc, viết, hiểu, nên xin phép tạm giải nghĩa hai chữ (Lương Tâm),theo kiểu vần thơ con cóc..,(Lương... là lương lẹo)-(Tâm... là tâm điểm mà mình chú ý muốn quờ), thưa có đúng vậy không?
Lâu lắm rồi,khi còn ở quê nhà, Tôi có những người bạn miền Bắc.Trong lúc trò chuyện, thình lình, một người bạn trong nhóm thốt lên hai chữ (cái bùi). Tôi không hiểu, đặt câu hỏi.Các bạn miền Bắc cười ha hả và nói:(cái đó đó... của chúng ta, còn được gọi là:(cái Bùi). Thưa có đúng không ạ.
Thương cho các bạn sinh ra sau năm 1975.Được đào tạo hơn 43 năm qua bởi chế độ cộng sản.Các bạn Thanh niên Nam Nữ ơi, các bạn học gì nơi học đường? Các bạn còn vui chơi bao lâu nữa? Các bạn có một giây phút nào nghĩ đến tương lai chính các bạn,Em và Cháu các bạn? Các bạn ở trong nước thì hiểu rõ nhiều hơn Tôi, chắc chắn như vậy.Các bạn có biết chăng?Ai sẽ là người khai tử các bạn, thưa, chính là Em các bạn và cháu các bạn, thế hệ của sự học công nghệ. Trong thời gian 20 năm trở lại đây,khi các bạn có về những gì gọi là khoa học, mạng internet, mạng Facebook.Các bạn có đầy đủ phương tiện để tìm hiểu, học hỏi trên mạng internet, những gì về văn hóa, lịch sử,khoa học.Nhưng các bạn không quan tâm, các bạn ham vui với những trò chơi ảo, phim ảnh đồi trụy,dâm đãng, và những người hùng trong những bộ phim của Trung Quốc.Bạn thân của các bạn chăng? Người bạn vĩ đại của các bạn, đúng như lời của bác dạy các bạn?Dâm dục từ trong học đường.Bạo động.Và những con buôn của các giới chức trong ngành văn hóa.Riêng về Thầy, Cô giáo,xin để các bạn tự phán quyết.Các bạn ơi, hãy là người biết viết, đọc, và nói tiếng Việt, làm một người công dân Việt Nam yêu nước, yêu giống nòi, yêu Tổ Quốc.

vendredi 7 septembre 2018

Lời người tha hương

Nói đến xứ Tôi, Việt Nam hôm nay, thật giống như một tên hề, tự diễn hề miễn phí cho tất cả xứ sở trên thế giới xem, chỉ ngoại lệ cho những xứ ở các hành tinh ngoài vũ trụ này, mà Tôi chưa được thấy, nhưng Tôi tin là có một hành tin (đêm qua mơ gặp bác râu, dép râu).
Quần thần của tứ thái thú, hứa hẹn, đã sáng lập ra mặt chữ viết và phát âm công nghệ, đối tượng là những bé thơ công nghệ được gọi là robot sống, là một con người thật.
(Đây là một kỳ quan của Việt Nam trên thế giới.)
Tôi thật không hiểu những nhà trí thức, với tất cả nghành nghề,văn sĩ, giáo sư Đại học, Trung học, tiểu học, nhà báo, nhà viết kịch bản,v.v...ít nhiều, vài mảnh bằng cấp có giá trị chứng minh khả năng của họ,? (Tiến sĩ,Cử nhân), cậu Tú, cô Tú, của Việt Nam? Hãy thành thật bày tỏ, chẳng ai cười khinh...hay là mảnh bằng được cấp học bổng bằng tiền Mao trạch tệ?
Tôi được biết vài chục vị trí thức,qua thông tin báo chí trong và ngoài nước. Những vị này, hiện nay đang nghỉ mát tại các trại giam, từ vài năm tù cho đến nghỉ hưu, dưỡng lão luôn trong trại giam dành cho những nhà đấu tranh cho công lý, nhân quyền và tiếng nói. Tôi thiết nghĩ, chỉ có vài mươi vị yêu nước trí thức với mảnh bằng mồ hôi nước mắt và máu.Nói đi nói lại, tình yêu nước không căn cứ vào mảnh bằng.(Sĩ, Nông, Công, Thương).
Vài chục vị trí thức yêu nước, trên tổng số 80 triệu dân, Tôi lại bớt ra 6 triệu, dòng họ, bà con,anh chị em, vợ và con của 4 triệu đảng viên, các bạn nhé,ok.
Tôi không hiểu,90 triệu dân Việt Nam thật sự không có nạn mù chữ? Họ nghĩ gì?hay im lặng,hưởng ứng đáp lời của đảng nô bộc cho Tàu khựa?
Vì sau năm 1975, đảng nô bộc đã từng tuyên bố xóa nạn mù chữ cho nhân dân, nhưng không tuyên bố xóa nạn mù về phản biện lại đảng và nguyện vọng của nhân dân.
Trừ ra, vài triệu trẻ sơ sinh vẫn còn bú mớm.Tiếp tục bú mớm cho đến năm 18,20,30,40 tuổi.... nếu cảm thấy....
Tôi không hiểu,giai đoạn nào, tuổi tác nào, ở Việt Nam, mới được gọi là trưởng thành?20,30...60 tuổi...hay tính sự trưởng thành của một con người là bắt đầu biết móc... tạm gọi là móc túi (nói thế này thì ít đụng chạm hơn)?hay móc lung tung?
Buồn quá, ngán ngẫm quá các bạn ơi.
Đêm qua, từng cơn mưa rào từng ánh sáng chợt tắt, chợt sáng trên bầu trời, kèm theo tiếng gầm sấm sét.Khép vội cửa sổ.Mùa Thu đến rồi, với từng loạt sương mù dày đặc, ẩm ướt, lạnh. Tôi ngồi bó gối trước màn ảnh, hàng loạt tin tức, hình ảnh nhảy múa và kỳ lạ của những nhà toán học Việt Nam, hình vuông, hình chữ nhật, hình tam giác, hình tròn,v.v...và đặc biệt hình nhiều gạch từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên. Tôi cố gắng suy nghĩ, suy diễn, một hai giờ sau,cố nuốt một ngụm cà phê, dù biết rằng đêm nay trắng đêm và Tôi chợt hiểu:(nhiều gạch quá, thành ra một đống gạch, để (cất) nhà cho dân?hay để (cắt) nhà của dân?
Các loại hình như tiếng nói chung của cơ quan tâm thần, không sao, Tôi sẽ tra cứu sau.Những hình tròn có lỗ,hai hình tròn có chấm ở giữa, là đôi mắt để nhìn,hay là hai lỗ mũi?hay là đôi bầu vú sữa của Mẹ?hay là hai hột giống của Cha?
(Việt Nam Tới trong sương mù hơn 80 năm qua,4 mùa Xuân, Hạ,Thu, Đông của miền Bắc_43 năm,hai mùa Mưa, Nắng miền Nam.)