Sự thiết lập ranh giới từ vĩ tuyến thứ 17, lấy con sông "Bến Hải" và cầu ""Hiền Lương" làm trung tâm điểm phân chia hai miền Nam Bắc.
Cầu Hiền Lương bắc qua con sông Bến Hải, tại thôn Hiền Lương, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị Việt Nam.Cầu Hiền Lương nằm trên Quốc lộ 1.
Hơn một triệu người Dân miền Bắc đã di cư vào Nam để lánh nạn cộng sản, dưới sự giám sát toàn quyền của chính phủ miền Nam Việt Nam Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, tất cả bằng những phương tiện sẵn có như chiến hạm, máy bay hoặc bằng đường bộ.
Kể từ giờ phút này, Bắc cộng phát động chiến dịch xâm lăng miền Nam Việt Nam, dưới sự hỗ trợ của Liên xô,Trung Quốc và khối cộng sản Đông Âu.
Sự thất thủ của Thực Dân Pháp tại "Điện Biên Phủ", đã đẩy đưa bước chân của "Hoa Kỳ" vào miền Nam Việt Nam, chấm dứt chế độ Thực Dân của Pháp ở Việt Nam nói riêng và Đông Dương nói chung.
Miền Nam Việt Nam, một bộ mặt mới, một sinh khí mới, một đời sống mới, một nền văn minh văn hóa mỡ rộng với đường lối chính trị và một nền kinh tế, văn hóa với Hoa Kỳ.
Một thể chế Tự Do Dân Chủ Nhân Bản đã nẩy sinh và có thể nói miền Nam Việt Nam là một thành trì chống cộng ở Châu Á.
Từ sự phân chia đất nước Việt Nam làm hai miền Nam Bắc.Bắc cộng vẫn không dừng lại ở đây, họ đã thành lập ngay trong lòng miền Nam Việt Nam của cái gọi là "Mặt trận giải phóng miền Nam", để phá hoại, khủng bố, mở đường cho bộ đội chính qui Bắc cộng, tuyên truyền, khích động người Dân miền Nam, lũng đoạn Tôn giáo Phật giáo, gây hiềm khích, kỳ thị đến các Tín đồ của các Tôn giáo.
Vua Bảo Đại đã thoái vị và Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đã chính thức trở thành Tổng Thống lãnh đạo miền Nam Việt Nam và là người đầu tiên khai sáng ra nền Đệ Nhất Cộng Hòa.
Với khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt rực sáng, đầy nghị lực và cương quyết.Ông thông thạo hai sinh ngữ Anh văn & Pháp văn.Với tài năng
khả năng, Ông cùng bào đệ của Ông là Ông Ngô Đình Nhu (theo chủ thuyết Nhân vị), với sự trợ giúp của đảng Cần Lao,hai anh em họ Ngô đã thành công để thống nhất các Đảng phái về một mối,song song Ông Ngô Đình Nhu đưa ra kế hoạch "Ấp chiến lược" để kiểm soát cộng Việt, máu không đỗ giữa các Đảng phái và chính quyền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.Hai Ông quan tâm đặc biệt cho sự bảo vệ an ninh thật chặt chẽ cho toàn Dân miền Nam và kêu gọi toàn Dân luôn thức tỉnh đối với mặt trận chống cộng sản.
Suốt thời gian gần 10 năm, có thể nói một thời gian thanh bình, không chiến tranh, không có những điều gì quan trọng xảy ra, gây ra xáo trộn trong đời sống toàn Dân miền Nam.Hàng loạt các loại xe du lịch trên Thế giới đã du nhập vào miền Nam,thay thế cho các loại xe ngựa kéo, thật đẹp, lịch sự trên con đường phố Sàigòn, những chiếc xích lô đạp, xe lam, các loại xe buýt chuyên chở công cộng, các loại xe động cơ hai bánh.Có thể so sánh thành phố Sàigòn không khác gì các Thành phố văn minh trên Thế giới lúc bấy giờ.Một sức sống mới cho người Dân Thành phố.Và được một danh hiệu (Sàigòn hòn ngọc viễn Đông), tuyệt vời quá.
Cuối năm 1976, Tôi nằm trong trại tỵ nạn ở miền Nam Thái Lan.Thật bất ngờ đối với cá nhân Tôi khi nghe văng vẳng bài ca.. Sàigòn ơi, Sàigòn đẹp lắm Sàigòn ơi... những anh chị em tỵ nạn nào trong thời điểm này có thể kiểm chứng đúng như lời Tôi nói không.
Trở về thực tại thời của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, chính quyền của Cụ Ngô là chính thể Tự Do Dân Chủ Nhân văn Nhân bản.Nhất là đối với Tự Do hợp hội, Tự Do báo chí, Tự Do ngôn luận, Tự Do đối lập, Tự Do xuống đường, và đặc biệt là Tự Do Tôn giáo.Một chính thể có nhiều Đảng phái.Có nhiều bất đồng chánh kiến.Sự khôn ngoan của người lãnh đạo là lắng nghe, chấp nhận mọi ý kiến hai chiều, để bổ sung trong đường lối điều hành đất nước.
Tổng Thống Ngô Đình Diệm luôn luôn Tôn trọng Tự Do Tôn giáo và có thể nói đặt để Tôn giáo như Quốc hồn Quốc túy.Nhất là Cụ Ngô ưu đãi nhiều đặc ân cho Tôn giáo Phật giáo, dù Tổng Thống Ngô Đình Diệm là một Kitô hữu, một tín đồ của Tôn giáo Thiên Chúa giáo.Ông không có thành kiến, phân biệt, kỳ thị Tôn giáo.Các giới chức trong nội các của Ông và các tướng lãnh quân đội phần đông là những Phật tử thuần thành của Tôn giáo Phật giáo.
Tháng 06 năm 1963, cuộc bùng nổ của Tôn giáo Phật giáo chống lại chính quyền của cụ Ngô, lên án và kết án thể chế của Cụ Ngô là độc tài, gia đình trị.
Để phản đối đường lối chính trị gia đình trị của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Thượng Tọa Thích Quảng Đức đã phản ảnh bằng sự tự thiêu trên đường phố.Với hình ảnh sự tự thiêu này đã làm chấn động trong và ngoài nước.
Có thể nhìn lại, với những dư luận một chiều hoặc xuyên tạc, khích động Phật tử tại Huế, cho rằng chính quyền của cụ Ngô ban hành lệnh cấm treo cờ Phật giáo trong ngày Đại lễ Phật Đản.Nhưng sự thật thế nào? Lệnh có ban hành chỉ vì chính quyền yêu cầu về kích thước của lá cờ Phật giáo nhỏ hơn đôi chút so với lá Quốc kỳ của Tổ Quốc.Cùng trong thời điểm nóng bỏng tại Huế, một cuộc khủng bố của Việt cộng đối với Dân lành, và sự việc xảy ra đặt lên trên đôi vai của Cụ Ngô.
Có thể nói trong sự hiểu lầm về sự giải thích của chính phủ chưa được xác nhận, và đồng bào miền Nam lúc bấy giờ bị khích động bởi Việt cộng nằm vùng để đánh phá chính quyền của Cụ Ngô.Thế là một sự bùng phát sự xuống đường của Tôn giáo Phật giáo, lôi kéo theo nhiều Đảng phái, nhiều thành phần xấu trong xã hội để chà đạp chế độ gia đình trị theo sự nhận định của Tôn giáo Phật giáo, với sự phủ nhận đàn áp Phật giáo.Và đã đem đến cái chết của Thượng Tọa Thích Quảng Đức qua hình thức tự thiêu.Nhưng trong ngày tự thiêu của Thượng Tọa Thích Quảng Đức có rất nhiều giả thuyết, nhiều nghi vấn, nhiều dư luận.
Sự tự thiêu của Thượng Tọa Thích Quảng Đức làm chấn động chính phủ Hoa Kỳ, giới phản chiến ở Mỹ nhân cơ hội trăng sáng trăng tỏ phát động phong trào chống chế độ cụ Ngô.
Tạm thời Tôi không đi sâu vào chi tiết, vì Tôi không phải là một nhà chính trị gia, một bình luận gia, đơn thuần nhắc đến vài giòng lịch sử của Thể chế Việt Nam Cộng Hòa của cụ Ngô.Tất cả từ quí vị tra cứu về thời cuộc lúc bấy giờ.
Tôi không cho vấn đề nói về thực trạng của Phật giáo trong giai đoạn của nền Đệ Nhất Cộng Hòa của cụ Ngô, là nhạy cảm, tại sao phải sợ hãi trốn tránh, khi chúng ta đang sống trong thể chế Tự Do Dân Chủ.Chúng ta nói lên sự thật, sự thật vẫn là sự thật, sự thật luôn luôn phủ phàng nhưng vẫn phải chấp nhận trong công bằng, trong công lý, không thiên vị vì sợ sệt, vì nể vì.Chúng ta không nên bóp méo sự thật như chế độ cộng sản, như con người cộng sản.
Vì phạm lỗi lầm, chúng ta đi xưng tội và làm phép sám hối.Nếu che giấu sự thật,che giấu tội lỗi thì biết đến bao giờ chúng ta được học và thực hành lời dạy của Thánh hiền và để trở nên tốt lành như các Ngài và cũng để xã hội được thăng hoa trong công bình công chính.
Tình thương được trải rộng trong xã hội cộng đồng, tình người gắn bó được thiết lập, không tốt hay sao.Hay là chúng ta vẫn tiếp tục dối trá, vọng ngữ, để rồi quay lại trách cứ, trách mắng, từ thế hệ này qua thế hệ khác, máu và nước mắt lại tuôn rơi.Lịch sử, quá khứ luôn bị bóp méo bởi thiên vị, bởi mưu đồ, bởi sự sợ hãi trả thù, bởi bị mua chuộc, bởi sự hận thù, bởi ghen ghét, bởi kỳ thị, bởi chấp nhứt, bởi kiêu căng, bởi ngạo mạn, bởi cái Tôi... bởi bản Ngã quá lớn.
Sự thành thật,bộc trực,bộc lộ là một đức tính tốt ngược lại với gian dối,gian xảo, điêu ngoa, xảo trá, xảo quyệt, lừa lọc, thâm hiểm, thâm độc.
Vinh quang gì tự tôn tự đại trong gian dối,vinh quang gì được xức dầu Thánh, vài tiếng mõ tụng, vài câu nguyện cầu hồn, sự thật vẫn là sự thật, một nấm mồ,3 nén nhang.
Những tưởng, suốt 100 năm Pháp thuộc, một cuộc chiến ý thức hệ lại tiếp diễn trên quê hương đất Việt.Con người Việt Nam của hai miền Nam Bắc lại rơi vào cảnh lầm than, chết chóc.Bắc cộng vẫn không ngừng nghỉ, đưa quân đội vào Nam, thông qua những con đường Hạ Lào và Cam Bốt.Hàng triệu thanh niên miền Bắc được đẩy vào cuộc chiến xâm lược tại miền Nam.
Ngày 01/11/1963 rạng ngày 02/11/1963,
Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ của Ông là Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị giết chết bởi các tướng lãnh của Ông qua cuộc đảo chánh, cô thể nói bàn tay lông lá của Hoa Kỳ đã nhúng tay vào.
Một Thể chế mới ra đời dưới sự bảo hộ của Hoa Kỳ.Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nhậm chức lãnh đạo miền Nam Việt Nam.
Từ đây,Hoa Kỳ ồ ạt đổ quân đội vào miền Nam Việt Nam, cùng với sự phối hợp quân đội miền Nam Việt Nam Cộng Hòa, lập thành mặt trận đối đầu với Bộ đội Bắc cộng.
100 năm Pháp thuộc, người Việt Nam không ít thì nhiều, đều biết qua thế nào là đời sống người Phương Tây.Người Việt được thêm kiến thức,trau dồi thêm về văn hóa Đông Tây.
Người miền Nam biết thế nào là Tự Do, là chủ quyền đất nước, là Độc lập của một xứ sở, thế nào là nô lệ, dù trong cuộc sống không đến nỗi quá bần cùng, quá áp bức, quá đòn roi, quá nhà tù, nhưng dù sao... trong Tâm có cảm nhận một điều gì không được thoải mái, bức rức, khó chịu, vì không phải chính mình là người quyết định vận mệnh của xứ sở mình, vì không phải chính mình là người lãnh đạo xứ sở mình, vẫn còn cảm thấy thiếu vắng một điều gì, khi đôi mắt, đôi tay vẫn còn thấy nghe những âm thanh của người Phương Tây.
Đất nước của mình là thuộc địa.Từ Vua Quan, các Đảng phái và toàn Dân luôn móng khởi sự đánh đuổi Thực Dân Pháp.
Ngày trọng đại chế độ Thực Dân chấm dứt, theo bàn cờ chính trị của các cường Quốc trên Thế giới, trong bối cảnh của Thế chiến thứ hai toàn cầu do Phát Xít Đức- Nhật khởi xướng.Hai quả bom nguyên tử do Hoa Kỳ thả xuống hai Thành phố ở xứ Nhật :(Hiroshima&Nagasaki).
Đồng loạt sự thất bại của Đức Quốc xã trước Quân đội đồng minh của Thế giới.Thế chiến thứ hai chấm dứt với con số hàng hà triệu con người nằm xuống.
Và kế đến, sự thất bại của Thực Dân Pháp tại :"Điện Biên phủ". Pháp rút hẳn về miền Nam và sau cùng lại bàn giao cho Hoa Kỳ.
Song song, Việt Minh cướp chính quyền của Thủ Tướng Trần Trọng Kim ở Hà Nội tại miền Bắc Việt Nam.Từ đó, một cuộc đổi đời của hai miền Nam Bắc.
Tâm trạng con Dân Việt đã quá ngao ngán, mệt mỏi vì chiến tranh,đổ vỡ và mất mát.
Niềm ước mơ,khao khát một nền hòa bình thật sự, một đời sống an lành, hạnh phúc ấm no.Nhưng từ ngày 30/04/1975 của Thế kỷ 20,
đến Thế kỷ 21, niềm mơ ước vẫn chưa hình thành, chưa thành sự thật dưới sự cai trị của Đảng cộng sản trong sự chỉ đạo của Quan Thầy Trung Quốc.
Cuộc chiến ý thức hệ giữa hai miền Nam Bắc trải qua gần 30 năm, để rồi chấm dứt,kể từ khi đồng minh Hoa Kỳ rời khỏi miền Nam năm 1972.Sự sụp đổ của Thể chế Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam vào ngày 30/04/1975.
Một trang lịch sử của Việt Nam lại mở ra cho toàn Dân Việt dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa Thiên đường đỏ.
Nhìn lại khoảng thời gian hiệp định Paris ra đời ngày 27/01/1973, để chấm dứt chiến tranh Việt Nam.Có một sự ghi nhận, nhận định về sự quyết định này giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc,(Cố Vấn Hoa Kỳ Ông Henri Kissinger & Chủ tịch Mao Trạch Đông, Ông Chu Ân Lai).
Phải nói lên điều này, sự quyết định vận mệnh đất nước Việt Nam không phải do hai miền Nam Bắc thời bấy giờ, không phải do toàn Dân định đoạt, mà là do giới chức lãnh đạo của Hoa Kỳ và Trung Quốc.
Hiệp định Paris chỉ là một ván cờ chính trị của con buôn chính trị.
Thương thay cho toàn Dân Việt Nam và cho đất nước Việt Nam.
Từ bàn hợp chính trị của Thế giới,đẻ ra các hiệp định, thế mà sự vi phạm những điều khoản của hiệp định, Thế giới con buôn chính trị vẫn làm ngơ, không hề hay biết, những con buôn chính trị đã hiếp dâm chính đứa con của họ đẻ ra những hiệp định 1954-1973.
Thật đau thương cho Dân tộc Việt Nam, họ xem nước Việt là một nhược tiểu, họ đại diện, họ quyết định, họ đặt để xứ Việt và con Dân Việt lên tấm thớt, họ mổ xẻ, họ bán, họ chia chác nhau, một xứ nhược tiểu giải quyết những món rác rến của vũ khí chiến tranh, một xứ nhược tiểu để thí nghiệm sức mạnh của bom đạn, của súng ống vừa mới chế tạo, đất nước Việt và con Dân Việt là những tấm bia cho những con buôn vũ khí thực tập.
Họ gieo hạt giống hận thù, chém giết,tham lam, hưởng thụ, khiếp nhược,nhu nhược, cúi đầu, cướp giật để đánh tan tấm lòng yêu nước, yêu đồng loại, nâng đỡ nhau, đoàn kết, chung một lòng xây dựng cho một đất nước hùng mạnh trong sự tự quyết, tự tin từ chính thân Tâm Trí tuệ của con người Việt Nam 4.000 năm văn hiến.
Những con buôn chính trị đã thành công trong sự quyết định vận mệnh đất Việt, vì Dân trí, lòng tự tôn Dân tộc Việt quá yếu kém và lạc hậu.Chỉ biết hưởng thụ, chỉ biết nương tựa, nương nhờ vào ngoại bang, không cầu tiến, không tự lập được.
80 năm qua, Việt Nam không còn vĩ tuyến thứ 17, thế mà vẫn còn là một xứ nhược tiểu, một thuộc địa của Tư bản đỏ Trung Quốc của Thế kỷ thứ 21, kể từ khởi đầu chủ thuyết cộng sản du nhập vào Việt Nam, qua những con người cộng sản đến từ Trung Quốc.
Các Đảng phái yêu nước ở Việt Nam bị tiêu diệt bởi bọn tay sai của quan Thầy Trung Quốc.
Ngày hôm nay, trong chế độ cộng sản, đất nước tan hoang tiêu điều, nạn giới chức cường hào ác bá ra sức cướp tài sản của Dân , biển đảo đất liền rơi vào tay Trung Quốc không một phát súng nổ,kinh tế bế tắc suy sụp vì nạn tham nhũng, văn hóa man ri mọi rợ đưa đẩy thế hệ trẻ vào con đường sa đọa,v.v..
Một sự hồi tưởng, tưởng niệm, tiếc nuối Thể chế Tự Do Dân Chủ của nền Đệ Nhất Cộng Hòa của Cụ Ngô Đình Diệm, tất cả đã quá muộn màng rồi.
Biết đến bao giờ toàn Dân Việt ý thức được, để tự vươn lên, giải thể một chế độ tà quyền, ngoại bang.Xây dựng một đất nước thật sự Độc lập Tự Do Dân Chủ.
Một giây phút tưởng niệm Cụ Ngô Đình Diệm và bào đệ của Ông là Cố Vấn Ngô Đình Nhu.
Dế mèn Wallonie,
Ngày 04/11/2019
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire