Đau buồn mà nói, nước Việt vẫn còn điêu linh, cơ cực lầm than, dưới nhãn hiệu nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dưới sự cai trị độc tài đảng trị của Đảng cộng sản Việt Nam.
Họa mất Nước và diệt chủng Dân tộc Việt qua điềm báo... không còn biên giới giữa hai nước Việt-Trung, người Dân Trung Quốc tự do qua lại trên đất Việt không cần chứng nhận nhập cảnh và thời gian xuất cảnh, người Dân Trung Quốc được quyền định cư hợp pháp trên đất Việt không giới hạn.Một số biển đảo trên biển Đông của Việt Nam đã bị chiếm đóng bởi Hải quân, quân đội của Trung Quốc.
Ngư Dân Việt đã bị giết, bị đắm chìm ghe thuyền bởi Hải quân Trung Quốc.Trong khi nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa không có một lời phản ứng về hành động của Hải quân Trung Quốc, và không một lời tố cáo Trung Quốc trước hội nghị Quốc tế.
Ngư Dân đã bỏ nghề của Cha Ông vì bị Hải quân Trung Quốc truy sát,tàn sát trên biển Đông.Trong đất liền thì hàng loạt hàng hóa du nhập từ Trung Quốc.Thực phẩm, trái cây, hóa chất, thuốc men của Trung Quốc.Và chưa kể những món hàng Quốc cấm ào ạt đổ vào Việt Nam.Cùng những tội phạm của Trung Quốc có mặt trên đất nước Việt.
Nhà nước Việt Nam hiện nay là một nhà nước vô pháp, không còn xứng đáng là một nhà nước của một xứ sở.Quan quyền sở tại thay phiên nhau cướp bóc tài sản của Dân,tham ô, tham nhũng,Quan lại của thời phong kiến đối với Dân lành.Phải chăng nhà nước của Việt Nam ở Thủ đô Bắc Kinh???. Còn xứ Việt Nam là một tỉnh lỵ của Trung Quốc???.Quan quyền của Việt Nam là do nhà nước Trung Quốc bổ nhiệm???. Việt Nam là một khu tự trị của Trung Quốc và Quan quyền tự quyền định đoạt số phận người Dân trong sự cai trị của mình???.
Qua bao thời đại sự thoát ly của Dân tộc Việt với ngoại bang,nay lại tiếp tục rơi vào giòng nước của thuộc địa nô lệ ngoại bang.
Từ sự yêu nước đánh đuổi Thực Dân Pháp ra khỏi đất nước Việt,nay đã biến dạng trạng thái yêu nước qua sự yêu chủ thuyết cộng sản, yêu chủ nghĩa cộng sản, yêu Đảng cộng sản và đặt để Đảng cộng sản lên trên Tổ Quốc.Đặt để chủ thuyết vô thần một cách cực đoan,xem như là mạng sống của mình và giết hại những ai không cùng đứng chung trong một giới tuyến với mình.Vì quyền lợi, vì bổng lộc thì sẳn sàng tàn sát giết hại lẫn nhau.
Bã vật chất là cứu cánh của Thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa cộng sản.Còn ngoài ra, tất cả đều vô nghĩa đối với con người cộng sản.
Tâm thức, tình thức là không nghĩa đối với con người cộng sản.Không có lý lẽ đối với Công quyền,dù Công quyền có Hiến pháp, thực thi Hiến pháp là do Công quyền quyết định, toàn Dân chỉ biết tuân theo dù có vô vàn sự sai trái, sự bất công của Công quyền trong sự hành xử, hành vi đối với Dân.
Người Dân nào cố tình đưa Hiến pháp ra với Công quyền là phỉ báng Công quyền, là tự chuốc lấy họa vào thân, là tự sát, tự tắm rửa bằng dùi cui của Công quyền, tự mình kết án lấy chính mình, tự chui đầu vào cánh cửa sắt tù ngục, và tự leo lên giường nệm êm ái của cổ quan tài.
Hiến pháp của nhà cầm quyền cộng sản chỉ là một hình thức trao đổi ngoại giao, thủ tục giấy trắng mực đen trên bàn tròn hội nghị với Thế giới mà thôi.Còn thực thi Hiến pháp là một chuyện khác.Đảng Thái Thú cộng Việt chỉ thi hành,thực thi Hiến pháp của Bắc Kinh lên trên con Dân Việt, từ hành động đến lời nói.Một thuộc địa thì không có hai Hiến pháp, tất cả chẳng qua là bịt mắt Dân,ru ngủ Dân,lo sợ toàn Dân nổi lên cuộc khởi nghĩa chống ngoại bang, chống giặc phương Bắc là Trung Quốc.
Phải nhìn lại người Dân hai miền Nam Bắc trong thời kỳ chiến tranh.
Miền Bắc từ năm 1945, một nỗi sợ hãi kinh hoàng của cuộc cải cách ruộng đất thực hiện bởi đảng cộng sản Việt năm 1953_1956, tổng số người bị cho là điền chủ 172.008, sự sai lầm là điền chủ 123.266 người.Hãy tưởng tượng con số người bỏ thân mạng, bị đấu tố, bị giết (trích theo tin trên Google). Từ năm 1945, sống dưới sự cai trị sắt thép của đảng cộng sản, người Dân miền Bắc trong đời sống lầm than cơ cực, khổ sở,lo sợ,nghi kỵ lẫn nhau từ trong gia đình ra đến ngoài xã hội, vật chất hoàn toàn không có, tất cả chỉ dành cho chiến tranh xâm lược miền Nam, với chiêu bài"giải phóng miền Nam" đánh Đế Quốc Mỹ cứu miền Nam, để giải phóng cho miền Nam thoát gông xiềng của Đế Quốc Mỹ.
Thật quá thương cho người Dân miền Bắc vì mọi thông tin đều bị bưng bit, bị định hướng một chiều, bị sự tuyên truyền bịp bợm,dối trá, nói sai sự thật, đã đẩy hai triệu thanh niên vào cuộc chiến "Sinh Bắc-Tử Nam". Và lịch sử của cuộc giải phóng miền Nam ngày 30/04/1975 đã làm người miền Bắc vỡ mộng,
đã hiểu sự thật sự bịp bợm, lừa dối của đảng cộng sản Việt Nam.Khi bộ đội chính qui của cộng sản đặt chân lần đầu tiên vào Thành phố Sàigòn.Miền Nam trù phú, sống động, vật chất tiện nghi đầy đủ.
Bộ đội miền Bắc tha hồ vơ vét của cải tài sản của người Dân miền Nam đem về cho gia đình miền Bắc, và đành phải thố lộ sự thật cho gia đình được biết từ đâu có những vật dụng này.Họ gọi là chiến lợi phẩm.
Một sự nhói đau trong lòng, trong tâm trí người Dân miền Bắc, khi hiểu ra sự thật, mình đã bị lừa, người Dân miền Nam đang bình yên, xây dựng một nền Dân chủ, Tự Do, nhân quyền, mình đi giải phóng ai??? Để rồi, mình đem tang thương đến cho đồng bào miền Nam của mình và những đứa con của mình hy sinh cho một cuộc chiến tranh xâm lược phi Nhân bản cho chủ nghĩa cộng sản.
Nỗi đau không xóa bỏ vì tình yêu thương đồng bào miền Nam đã bị đảng, nhà nước cộng trục lợi, lường gạt.Họ không làm gì khác hơn được là sự im lặng.
Bắt nguồn từ được vật chất sau bao nhiêu năm trường vô sản, người Dân miền Bắc an phận với những gì mình có được hiện tại, và rất sợ bị mất mát.Điều tất nhiên là sự sống của con người dính liền vào vật chất không thể tách rời nhau được.Từ sự sống tạm bợ, họ không móng khởi một điều gì ngoài sự hưởng thụ, có thể họ mang ơn đảng vì đảng đi ăn cướp thực phẩm, vật chất về cho họ, cho họ sự sống.Và không gì lạ, lòng tham lam của con người, lòng tham vô đáy bùng phát, tâm lý chung, không bao giờ thấy đủ, ngoài vật chất họ không còn nhận biết điều gì.
Và họ, chỉ muốn an phận, một đời sống yên ổn,sau bao năm sống trong nghèo khổ và chiến tranh.Tâm tư, tâm trạng người miền Bắc sau bao năm khổ cực,sợ hãi, và giờ đây chỉ ước muốn yên lành, không nhìn, không nghe, không thấy, không biết.Những gì đang xảy ra tại miền Bắc hiện nay, họ đều biết, đều nghe, đều thấy, nhưng...
Còn miền Nam,sau ngày 30/04/1975, thực thi theo lời Bác dạy, là nhà sạch, tất cả phải sạch từ trong ra ngoài, là vùng kinh tế mới, là trại cải tạo, là vượt biên, là đất đai bị cưỡng chế bởi nhà cầm quyền, là tù đày, là chết chóc trong đồn công an, là đi bán vé số, là ngủ ngoài hiên nhà, là tham ô, là vi trùng xã hội đen, là buôn Thần bán Thánh, là ngập lụt, là thuốc men giả, là chém giết trên đường phố, là bằng cấp giả, là buôn người,v.v...
Tất cả trở thành vô sản cho người Dân, chỉ còn lại một thành phần đại gia tư bản đỏ của giới chức sống trên xương máu người Dân.
Nỗi đau của người Dân Việt là 80 năm qua, dưới sự tuyên truyền của đảng, nhồi sọ để bóp méo sự thật lịch sử, người Dân Việt vẫn còn trong tâm trí là xứ Việt Nam hùng mạnh, đánh đuổi Thực Dân Pháp, và Đế Quốc Mỹ, và luôn luôn là một xứ sở hàng đầu của Châu Á, nhưng sự thật vẫn là sự thật, Việt Nam hiện nay không theo kịp đối với xứ Lào, Xứ Việt đã thụt lùi lạc hậu ước chừng 30 năm, phải mất bao nhiêu năm để bằng xứ Nam Hàn hiện nay???. Xứ Việt hiện nay, đất nước tan hoang, môi trường sinh thái ô nhiễm không hợp vệ sinh, rừng cây trơ trọi, ruộng vườn gần như là bỏ hoang, biển cả vắng bóng ngư phủ,Kinh tế đi vào ngõ cụt,tham nhũng và vay nợ, văn hóa không nguồn gốc của Dân Việt,v.v...
Tản mạn trong chủ thuyết cộng sản, khi còn tại quê nhà ngày 30/04/1975, thời gian mà đêm đêm chúng Tôi bắt buộc phải có mặt và học tập dù chúng Tôi không phải là người của "Mặt trận giải phóng miền Nam", chúng Tôi là con của ngụy quân ngụy quyền,thay thế Cha Ông ở trại cải tạo, học tập ngay tại nơi chốn.
Thời gian chỉ được một năm mà tưởng chừng mười năm, Tôi không biết mông đít của Tôi trở thành chai cứng như đít khỉ từ lúc nào.
Và chưa đầy hai năm,hai chữ "Tự Do" đã đẩy đưa Tôi trở thành "Thuyền Nhân".
Khi nói đến hai chữ "Tự Do" ,bao nhiêu câu hỏi được đặt ra, nguyên nhân gì xuất phát hai chữ "Tự Do" ??? Phải chăng vì đời sống con người không có bình đẳng, bị kềm kẹp, bị áp bức, bị bất công, tiếng nói và quyền lợi không có, không được chấp nhận, phải im lặng, chấp nhận, cúi đầu,im lặng trước bạo lực, bạo quyền của nhà cầm quyền độc tài đảng trị.
Một thế lực của sự liên kết của những kẻ thống trị, đặt để quyền lợi cá nhân và giai cấp thượng lưu lên trên quyền lợi của toàn Dân.
Quyền ưu tiên dành cho giai cấp cai trị và thành viên của họ, thành viên gia đình họ,con Dân trở thành giai cấp nô lệ, một giai cấp nô tì, nô bộc, phục dịch cho giai cấp cai trị.
Chủ thuyết cộng sản là một chủ thuyết vô sản.Sự nghiệp và sản nghiệp là tài sản chung, là cùng chung hưởng, không phân biệt giai cấp trong chủ thuyết cộng sản.
Nếu đã có đẻ ra giai cấp trong vô sản thì đã có sự phân biệt, phân chia Anh và Tôi, Thầy và Tớ thì sự nghiệp, sản nghiệp cũng từ đó có nặng và nhẹ.
Nếu thật sự đã có sự phân biệt, phân chia về giai cấp trong chủ thuyết vô sản của cộng sản thì không còn là thật đúng nghĩa vô sản.
Cộng là cộng đồng, sản là tài sản, tài sản của cộng đồng, được phân phối đồng đều cùng nhau thụ hưởng.Giai cấp trong chủ thuyết của cộng sản là chẳng qua vay mượn,dựa vào lực lượng một thế lực để mưu đồ sống trên những sự hy sinh của những con người vô tri thức.
Nguyên nhân nào trong chủ thuyết vô sản lại có sự cưỡng chế đất đai tài sản của Dân như chúng ta đã thấy tại Việt Nam???
Nguyên nhân nào những con người cộng sản được đào tạo chủ thuyết cộng sản từ mái trường của Xã Hội Chủ Nghĩa lại có những hành động, hành vi không đúng với những gì họ được học???
Phải chăng có những sự sửa đổi trong câu văn chữ nghĩa trong chủ thuyết cộng sản chỉ vì một mưu đồ???Che đậy,che dấu sự thật của quyền lợi cho toàn Dân và che dấu những điều cấm kỵ trong chủ thuyết cộng sản???,
Giống như cộng sản Việt Nam đã sửa đổi,che đậy lịch sử Dân tộc Việt từ khi cướp chính quyền của chính phủ Thủ Tướng Trần Trọng Kim tại miền Bắc năm 1945.
Thời gian quá ngắn trong thời phôi thai của Thiên đường cộng sản sau ngày 30/04/1975, nên sự hiểu biết về chủ thuyết cộng sản không được minh bạch, vì chúng Tôi không được đặc ân đặt câu hỏi, chỉ biết cúi đầu lắng nghe, cắm cúi im lặng,mong muốn nhanh chóng kết thúc buổi học tập nhưng ít nhiều, những gì lời người chính trị viên cộng sản vẫn còn lãng vãng trong tâm trí.Có rất nhiều câu hỏi được nêu lên khi được sự chấp thuận của người chính trị viên, thì câu trả lời vẫn là :
"Phản động". Chúng Tôi như những trẻ thơ, rời chỗ ngồi trong im lặng, tìm về bữa cơm chiều cùng gia đình.
Trong đời sống, cuộc sống của con người, tìm mưu sinh trong tất cả các ngành nghề, phát sinh ra rất nhiều nghành nghề theo sự yêu thích việc làm của mình và tùy theo tri thức trình độ của từng cá thể.Đồng ý theo trình độ của từng cá nhân, được hưởng lợi nhiều phần hơn những người kém trình độ.Nhưng bổn phận và trách nhiệm của cấp trên phải làm gì để nâng đỡ những cấp dưới, những người thấp kém cần phải được bảo vệ, được nâng đỡ để có một đời sống tương đối êm ấm.
Không có cảnh huống nằm vĩ hè, không có cảnh huống bỏ thân mạng vì nghèo khổ đói khát, bữa no bữa đói.Sản nghiệp của cộng đồng có thật được thể hiện và xử dụng đúng theo nguyện vọng???Hay là sản nghiệp của cộng đồng chỉ dành riêng cho lợi ích nhóm, cho một tập đoàn bè phái và cho một đảng phái.
Hai chữ Tự Do được thiết lập và con đường tìm kiếm Tự Do Dân Chủ bành trướng để được quyền lợi trong công bằng, trong công lý được thể hiện cho tất cả toàn Dân.
Nhờ vào sự cần cù, nhẫn nại, sáng tạo của toàn Dân, vật chất được tạo thành, từ Dân thì quyền sở hữu, quyền quyết định là của toàn Dân làm chủ.Toàn Dân làm chủ, được thụ hưởng vì tạo ra của cải vật chất bằng chính sự lao động của họ.
Lãnh đạo trong cơ cấu điều hành chỉ thiết lập hệ thống trật tự phân chia vật chất trong công bằng hợp lý, công nhiều công ít tùy theo năng lực của từng cá thể, không thiên vị và bỏ sót một ai.Và cũng không vì là lãnh đạo mà trục lợi, dùng quyền hành, quyền lực mà cướp công cán của người Dân, vì đó là bao nhiêu tâm huyết của người Dân, một sự hy sinh của một người công Dân,đổ mồ hôi xót nước mắt để cùng nhau sống, cùng nhau xây dựng cho một đất nước giàu mạnh, hùng mạnh, một đời sống ấm no cho bản thân và cho tất cả.
Đất đai, tài sản là của chung của toàn Dân trong một đất nước,chứ không phải đất đai tài sản của đất nước là của một đảng phái lãnh đạo nào.Đảng phái lãnh đạo chưa bao giờ tạo ra của cải vật chất, tất cả là tâm trí, đôi tay chai cứng của toàn Dân tạo ra của cải vật chất và sau cùng sẳn sàng hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ đất nước khi có giặc ngoại xâm, xâm lăng bờ cõi.
Đảng cộng sản Việt chỉ ăn tục nói phét, lý luận và định hướng một chiều để trục lợi và hưởng thụ trên công sức của toàn Dân.
Không có toàn Dân thì lấy đâu có đất nước để cai trị.Có Dân mới hình thành một đất nước riêng biệt.Có Dân mới có xây thành đắp lũy, có biên giới nên gọi là một xứ sở, một đất nước.
Đảng phái chỉ là một công cụ của Dân, đại diện cho Dân, nói lên nguyện vọng của Dân và thực hiện nguyện vọng của Dân.Phục vụ cho Dân, nếu ngược lại thì chứng minh Dân là nô lệ phục vụ, phục dịch cho một đảng phái độc tài độc tôn.Chế độ nô lệ thuộc về chế độ phong kiến, vậy thì chế độ cộng sản hiện nay nào có khác gì chế độ phong kiến của Thực Dân và chế độ phát xít Đức, Nhật thời Đệ nhị Thế chiến.Nếu thật chế độ cộng sản hiện nay không đúng nghĩa của chủ thuyết cộng sản thì đúng là chỉ lợi dụng chủ thuyết cộng sản để ma mị, bịp bợm Dân, để lợi dụng, trục lợi, hưởng thụ cho một đảng phái và cho gia đình thân nhân của đảng phái lãnh đạo.
Dế mèn Wallonie,
Ngày 01/11/2019.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire