samedi 5 octobre 2019

Một buổi sáng thứ bảy 05/10/2019

Ngồi co ro bó gối, nhìn mưa rơi, không khí se lạnh,10°C, nhấp từng giọt cà phê ₫ắng.
Miên man suy nghĩ về quê hương Việt của Tôi.
Suy tư về một nền văn hóa Việt trong chế độ cộng sản, thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt.
Như Bạn đã sống, đã thấy những tệ nạn xã hội hiện nay, có đủ để chứng minh một nền văn hóa đồi bại,suy thoái của thiên đường xã hội chủ nghĩa hay không?
Từ đâu xảy ra những cảnh anh chị em ruột trong gia đình giết nhau vì tiền tài, đất đai, vật chất???
Từ đâu giới trẻ lại lao vào cơn nghiện ngập ma túy hút sách, thỏa mãn nhục dục???
Từ đâu có những bạo động nơi chốn học đường của các học sinh tiểu học đến trung học???
Từ đâu các ngành giáo viên có những hành động, có những sáng kiến tồi bại, khiêu dâm khích dâm cho các em học sinh với số tuổi chưa trưởng thành???, những tâm hồn trong trắng, hồn nhiên chưa vướng vào những sự việc tội lỗi của số tuổi.
Từ đâu con cái đối với Cha Mẹ,xem Cha Mẹ như là một người tôi tớ, phục dịch???, không còn nghe lời dạy bảo,vâng lời Cha Mẹ,xem Cha Mẹ như là một công cụ sản sinh ra con người, không còn biết đến tình yêu thương vô bờ bến của Cha Mẹ, lòng trắc ẩn của một người con đối với Cha Mẹ trở thành chai đá.
Quan niệm về các bậc phụ huynh không còn mảy may tôn trọng, kính nể mà chỉ biết kính trọng, tôn trọng một lãnh tụ bại hoại, độc ác, một tên sát nhân không Tình người, không Tôn giáo, không Tổ quốc, không có nền tâm linh của con người.
Phải chăng một nền văn hóa của chủ nghĩa cộng sản đào tạo nên những con người khát máu, vô nhân tính, một văn hóa không sai biệt loài cầm thú hoang dã, mạnh sống yếu chết, ăn tươi nuốt sống lẫn nhau,tri thức không có, phải chăng như loài khỉ được nuôi dưỡng trong các gánh xiếc, để làm trò hề cho người, cũng được ăn mặc như người khi diễn hề trên sân khấu, và sau hậu trường sân khấu, màn sân khấu hạ xuống, cởi bỏ quần áo, chỉ còn lại bộ lông lá, hiện nguyên vẹn hình hài của loài khỉ, cốt khỉ,con khỉ vẫn hoàn khỉ.
Từ năm 1998, Tôi được biết sự thay đổi chữ từ chữ viết Việt, từ (Y thành i), Tôi đã từng thắc mắc và đặt câu hỏi về tên gọi của những ai mang từ chữ này (Thúy-Thúi), vậy phải gọi thế nào? Gọi là Thúy hay gọi là Thúi ? Thật đáng thương cho những cô bé dễ thương mang tên Thúy.
Phải chăng, đối với cộng sản phải là một nền văn hóa bóp méo sự thật lịch sử, và sửa đổi lịch sử của những gì Tiền nhân, Tổ Tiên Ông Bà để lại, gầy dựng lịch sử  Việt Nam 4.000 năm văn hiến.
Phải chăng, nền văn hóa của Thiên đường cộng sản cố tình xóa bỏ lịch sử của một Dân tộc 4.000 năm văn hiến???
Từ đâu con Dân Việt mượn nơi chốn trà đình tửu điếm làm bầu bạn?Men rượu là người bạn tri kỷ để giải sầu.Nơi chốn này là nơi chốn hẹn hò trụy lạc, những hợp đồng bất chính,say sưa trong men rượu, mê đắm lòng người, mất đi kiểm soát của lý trí, một đôi lời qua lại sẽ dẫn đến sự chém giết lẫn nhau.Và rồi, bỏ mặc bổn phận trách nhiệm đối với gia đình, buổi cơm chiều bên nhau, vợ trông ngóng chờ chồng,con trông đợi Cha về để được sự chỉ dạy bài học, được Cha ôm ấp vào lòng, nghe tiếng khuyên lơn, vỗ về của tình phụ tử.
Nhưng các em chẳng bao giờ được niềm hạnh phúc qua lời dạy bảo giáo dục của các bậc sinh thành, vì sao??? Các em đã hấp thụ và học được điều gì nơi các bậc phụ huynh???Tấm gương nào của các bậc phụ huynh để các em noi theo??? Trong khi mái nhà trường đầy dẫy những sự bạo động, dâm ô,ma túy, phát xuất từ Thầy Cô giáo và những bạn xấu cùng lớp học.Với tâm hồn non trẻ thì ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng, thâm nhập vào ký ức, vào tận tâm hồn trong trắng và tâm ý.Từ đó, lớn dần theo thời gian không thể nào xóa bỏ được.Thế là băng hoại cả một thế hệ của tương lai đất nước.
Thế hệ trẻ ngày nay không được đào tạo một nền văn hóa giáo dục Nhân bản.

. Một vài suy tư về Việt kiều,

Họ, những con người sau cuộc chiến,ra đi tìm Tự Do, tìm sự sống nơi đất khách quê người.Họ đã trả một giá quá đắt trên con đường vượt biên tìm cầu Tự Do Dân chủ.
Một phần ba, đã đến đất liền Tự Do Dân chủ.Hai phần ba, đã phơi thân xác trên đất liền và biển cả.Máu và nước mắt đã tuôn rơi.Họ không quên, không quên những gì đã qua, đã trả, từng cơn ác mộng chập chùng như sóng biển trào dâng, chập chờn trong đêm đêm.Và ký ức vẫn còn ghi nhận, không quên, không thể nào xóa bỏ, xóa đi nỗi hải hùng nguy hiểm của thần chết cận kề, của sự chia ly người thân,tang tóc trên bước đường tìm Tự Do.Từng tiếng người gọi nhau ơi ới, hòa lẫn tiếng khóc la của trẻ thơ vang vọng trong bóng đêm.Bao nhiêu hình ảnh đau thương hiện về,bay lượn, vật vờ trong tâm trí, trong đời sống thường nhật.Dù cố gắng quên, tìm quên trong việc làm, tìm quên trong men rượu nhưng rồi nó lại sống lại,quay trở về và hình như có một điều gì vô hình, gắn bó, bắt buộc mãi mãi phải sống với nó trong tâm thức và phải sống cho đến ngày từ giã cõi đời, cõi trần ai này.
Có thể nói, nó là một phần tử trên châu thân của mình, luân lưu trong giòng máu, tuôn trào không chấm dứt.
Và bây giờ, họ,44 năm qua định cư ổn định, vật chất tiện nghi đầy đủ.Đôi khi quá dư thừa, phủ phê,vui đùa như trẻ thơ.Họ đã quên dĩ vãng, một dĩ vãng kinh hoàng đau thương của bom đạn, của chiến tranh, của sự cướp đi thân mạng người thân yêu, cướp đi mái ấm gia đình, cướp đi bao kỷ niệm của tuổi ấu thơ, tuổi mộng mơ, tuổi dậy thì, trưởng thành, cướp đi sự Tự Do Dân chủ.
Họ đã quên, đã quên hoàn toàn quá khứ đau thương.Họ đã quên những tên đao phủ thủ xa xưa và thời nay.Những tên đao phủ thủ vẫn còn đây, vẫn còn chờ đợi những con người ngây ngô, để một lần được khai đao, làm sống lại thời oai hùng ngày nào.
Việt kiều, họ không thấy, không nghe, không biết, mà chính bản thân họ hiện diện, chứng nhân cho bao nhiêu tình huống xảy ra, sự bất công, bạo lực, bạo quyền, nghèo đói, sự lãnh đạm,thờ ơ, bệnh hoạn, chết chóc.
Họ tìm cầu, tìm vui nơi chốn trà đình tửu điếm, nơi chốn ánh sáng của con thiêu thân lao vào ngọn lửa đang bùng cháy.
Họ đã đánh mất đi giá trị nền tảng của gia đình, họ đã đánh mất đi giá trị nền tảng của văn hóa Nhân bản Đạo đức của con người.
Họ ngụp lặn trong vũng bùn của vật chất, tiền tài,danh vọng hư ảo.Họ không nghe thấy tiếng kêu la, tiếng khóc, tiếng gào thét đau thương của đồng loại.Họ đã quên những lời dạy bảo của Phật Chúa, của Thánh Hiền, của Ông Bà Cha Mẹ.
Con người ôi con người.Dưới mọi hình thức ngụy trang, ngụy tạo với bao hình sắc, hình tướng để lừa phỉnh người,dối gạt người, để nuôi thân mạng mình.Dối gạt người để thỏa mãn dục tánh hèn hạ bẩn thỉu, xấu xa, tội lỗi của mình.Dối gạt người lành thiện, người công chính để làm hậu thuẫn, thế lực cho mình, trong khi chính bản thân mình là kẻ buôn Thần bán Thánh.Bộ mặt Đạo đức giả dối được sơn phết bằng nhiều lớp son phấn của kỹ nữ nơi chốn lầu xanh.Lời nói thao thao bất tuyệt,ca ngợi,cổ động, nhưng dù sao, vẫn còn có cánh cửa hé mở qua câu nói lập lững ẩn chứa Tâm tánh điên đảo và những hành vi mờ ám.
Người Việt hải ngoại sau bao năm xa cách quê hương,nay cửa ngõ Thiên đường xã hội chủ nghĩa mở rộng, Việt kiều, họ đã quên lãng quá khứ 44 năm qua, họ đã trở về để tìm lại gia đình,trợ giúp cho đời sống gia đình, họ đầu tư với nhà cầm quyền cộng sản, họ ca ngợi cho Thiên đường cộng sản là phát triển, đời sống sung túc, họ bịt mắt làm ngơ những gì nhà cầm quyền cộng sản đã làm, chỉ vì quyền lợi tư hữu của họ, có thể nói họ vô tình hay cố ý, đã nuôi dưỡng bộ máy độc tài đảng trị,cung ứng cho tập đoàn cầm quyền, cho một băng đảng cướp tàn bạo,nhu nhược, độc ác, phản quốc, phản lại con Dân đất Việt để trở thành những tên Hán gian bán nước.
Thật không thể ngờ rằng, những người Việt hải ngoại đã sống trong một thể chế Dân chủ, một nền văn hóa, văn minh nhân bản nơi xứ người, có một trình độ kiến thức sâu rộng, vậy mà vẫn bị đảng cộng sản Việt lừa đảo định hướng, họ vẫn tiếp tục lao vào bẫy rập đã giăng sẵn, vẫn là những con thiêu thân của 44 năm sau.Họ nghĩ rằng vì sự sống của gia đình họ và cũng vì lòng tham lam của bản ngã, họ ước ao thân nhân của họ được êm ấm,no đủ, vật chất dư thừa thì họ sẵn sàng ca ngợi cho chế độ độc tài, cho Thiên đường cộng sản.
Nhưng họ quên một điều và không thấu hiểu nếu bản thân họ không có gì để đem về đầu tư hoặc trợ cấp cho thân nhân thì nhà cầm quyền cộng sản sẽ đối xử ra sao??
Họ, Việt kiều hải ngoại đã quên nhìn, nghe, hiểu, biết có bao nhiêu gia đình được êm ấm no đủ, hạnh phúc,hay là đã mất tất cả tài sản đất đai chỉ vì bị nhà cầm quyền cướp bóc??? Đây là người Dân trong quốc nội.
Còn đối với Việt kiều, họ có xét thấy nhà cầm quyền tập đoàn cộng sản đang hưởng thụ, hưởng trọn những gì hải ngoại gửi về cho thân nhân và những gì Việt kiều đang đầu tư??? Họ không một lần đặt câu hỏi vì sao nhà cầm quyền ưu đãi họ và lơ là dễ dãi cho họ sự Tự Do đi lại???
Họ, người Việt kiều hải ngoại đâu biết rằng, có những cặp mắt trong bóng đêm, luôn luôn theo dõi mọi hành vi, hành động của những người Việt kiều có mặt trên đất nước nói riêng và người Dân trong xứ nói chung.
Đối với xứ Thiên đường cộng sản,an ninh Quốc gia là trên hết, màn lưới an ninh chặt chẽ từ xóm làng đến thành thị, và đặc biệt dành riêng cho những gia đình Việt kiều có mặt trong xứ và đối với người ngoại quốc đến Việt Nam,du lịch hoặc kinh doanh.
Việt kiều trên khắp Thế giới vì tình yêu thương gia đình,sau bao nhiêu năm xa cách, đời sống của gia đình eo hẹp, khó khăn, họ đã không ngại sự vất vả, khổ sở, họ chịu đựng cái lạnh buốt giá nơi xứ người để làm lụng, dành dụm, góp nhặt từng đồng bạc để gửi về cho gia đình thân nhân có sự sống.
Tất cả vì gia đình.
Thống kê con số Việt kiều trên toàn Thế giới là 5 triệu, và như vậy có tất cả là 5 triệu gia đình trong xứ Việt Nam.
Con số thành viên của 5 triệu trong gia đình ít nhất là 2,3 thành viên.
Vậy chúng ta làm một bài toán nhơn của con số 5 triệu gia đình với 3 thành viên của một gia đình, tổng số là 15 triệu người.Đây là con số gia đình của Việt kiều trong xứ.
Con số 15 triệu này tiếp cận rất nhiều những thông tin từ con cháu của họ ở hải ngoại, và con số 15 triệu này có một đời sống khả dĩ sung túc.
Vậy 15 triệu người này có chấp nhận một cuộc đổi mới về đời sống cho quê hương đất nước không?, nghĩa là chấp nhận để mà thay đổi chế độ tà quyền cộng sản này hay không?
Chắc hẳn là không rồi, vì đời sống của họ có đầy đủ phương tiện vật chất từ con cháu của họ ở hải ngoại gửi về.
Họ không quan tâm, họ không màn đến bất kỳ sự việc gì xảy ra,hay những điều thay đổi trong xứ sở, vì đời sống của họ quá no đủ.
Họ quan niệm chế độ cộng sản này đã mở rộng cửa ngõ, nhờ vậy,con cháu của họ trở về thăm quê hương và như thế họ được no đủ về vật chất.
Có thể, họ mang ơn đảng và nhà nước cầm quyền hơn là chống lại đảng độc tài tà quyền, chống lại bất công, chống lại tham nhũng, chống lại kiểu cách quan lại của giới chức đảng viên, và chống lại tập đoàn tà quyền bán nước.Vì họ được êm ấm, có sẵn tài sản để chạy chọt mỗi khi cần cậy nhờ vào công quyền về một việc gì, dễ dàng quá, dù họ thấy vô vàn tệ nạn xã hội hàng ngày, những sự cướp đất đai, nhà cửa,v.v...họ bịt mắt làm ngơ đối với những đồng bào nghèo đói, những nạn nhân của chế độ cộng sản, họ sợ hãi khi lên tiếng để bênh vực, họ thờ ơ lãnh đạm, mặc tình những con người khốn khổ, yếu đuối, vô sản vì không có tài sản trợ giúp từ hải ngoại.Những con người vì lý lịch Tôn giáo và những người con cháu của Thể chế Việt Nam Cộng Hòa miền Nam xưa.
Vậy thì,con số 15 triệu thành viên của gia đình hải ngoại là những bóng ma trong đất nước Việt, một con số không vĩ đại của nhà cầm quyền cộng sản.Hy vọng gì, đặt niềm tin gì vào 15 triệu người này.Có thể nói, họ đã trở thành một thành trì bảo vệ cho chế độ, cho đảng và nhà nước cộng sản.
Với một đời sống sung túc, êm ấm thì chắc chắn chẳng ai dại gì để mà thay đổi.
Chúng ta nên đặt lại câu hỏi, của những người thân nhân 15 triệu người này ở hải ngoại, họ nghĩ gì, biết gì về đường lối của tà quyền cộng sản,hay là họ thấy không cần thiết phải biết đến, gia đình Tôi êm ấm là tốt rồi.
Có thể,15 triệu người trong xứ và 5 triệu người ở hải ngoại là một con số được đảng và nhà nước để vào sổ vàng, được ưu đãi, ưu tiên, vì suốt hơn 20 năm qua, họ đã giúp cho đảng cộng sản một ngân quỹ, tài lực thật dồi dào,phong phú và đã phụng dưỡng toàn bộ gia đình con cháu đảng và nhà nước.
Có thể nói, họ được liệt vào thành viên trung thành hơn những đảng viên chân chính.Tất cả chỉ vì lợi ích vinh hoa phú quý cho đời sống của mình.
5 triệu Việt kiều có chắc chắn khẳng định là 5 triệu người yêu nước??? Nếu có, thì ước chừng một vài ngàn yêu nước trên tổng số 5 triệu.
Nói chung,con số 20 triệu đã trở thành những bóng ma vất vưởng trên đường phố Việt Nam.Con số này, họ không thấy, không nghe, không biết, không tất cả, không có ô nhiễm môi trường, không có bệnh hoạn, không có chết chóc vì tai nạn,ung thư, không có xì ke ma túy, không có ăn uống chất độc thực phẩm, không có đường lối giáo dục suy thoái, không có tham nhũng, tham ô của giới chức quan lại, không có thấy giặc phương Bắc chung sống với mình, không có thấy cảnh giết chóc trên đường phố, không có thấy cảnh sa đọa của thế hệ trẻ ngày nay, không có nhận biết họa mất Nước gần kề, không có thấy biển đảo đất liền rơi vào tay Trung Quốc do chính tà quyền Thái thú cầm bán.Không có thấy tương lai sự thống nhất tiền tệ, đồng nhân dân tệ là chánh yếu, không có thấy sự biến dạng của đất nước mang tên Việt Nam được chuyển đổi thành một khu tự trị, một tỉnh lỵ của Hán triều, được đổi tên là "Âu Lạc".
Hỡi 5 triệu Việt kiều hãy nhìn lại và tự quyết, không nên tiếp tục gầy dựng một nền tảng tài chính cho đảng cộng nô bán nước.
Tất cả do chính các bạn đã xây dựng cho đảng và nhà nước cộng nô.
Các bạn đặt để tình thương gia đình, và đã vô tình nuôi dưỡng tập đoàn bán nước.
Các bạn có thấy họa mất Nước chưa???
Hay các bạn chấp nhận cho một ngày nào đó, đứng xếp hàng trước cửa Tòa Đại Sứ quán Trung Quốc nơi xứ sở bạn đang cư ngụ, để xin chiếu khán nhập cảnh tỉnh lỵ Việt Nam (Âu Lạc), với lý do về thăm gia đình???
Nếu thật sự các bạn ước ao về tỉnh lỵ Việt Nam Âu Lạc, thì Tổ Quốc của các bạn đúng là Tổ Cò, nhưng không biết chắc gia đình của các bạn vẫn còn đó hay không???

Dế mèn Wallonie.
Le 10/10/2019.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire