dimanche 20 octobre 2019
Đảng phái.(ngày 19/10/2019)
jeudi 17 octobre 2019
Thu Đông trong vùng ký ức (10/10/2019)
Lại thêm một mùa Thu 44 năm nơi xứ người.
44 năm về trước, còn nơi quê nhà, Tôi vẫn chưa hình dung được sương mù của mùa Thu, cái buốt giá của mùa Đông, cái ấm áp mùa Xuân và nóng bức của mùa Hè, vì miền Nam Việt Nam chỉ có hai mùa mưa nắng, nhưng...
Kể từ ngày Việt minh cướp chính quyền của Thủ Tướng Trần Trọng Kim năm 1945 tại Hà Nội Bắc Việt.Và sau cuộc Tổng Di cư của người miền Bắc vào Nam năm 1954, để tìm sống trong Thể chế Tự Do Dân Chủ.
Và cũng bắt đầu, khởi đầu của cuộc phát động chiến tranh xâm lược của Bắc cộng vào miền Nam.
Từ đó, Tôi cảm nhận và thấy sương mù của mùa Thu bằng khói súng,bom đạn.Tôi cảm nhận độ nóng bức cực độ của mùa Hè bằng những cuộc pháo kích vào thành phố, cuộc tấn công khắp trên mặt trận miền Nam do cộng Việt giải phóng miền Nam tạo ra,song hành hậu thuẫn của Bắc cộng.Tôi cảm nhận độ nóng của từng hồi báo động, của ánh sáng hỏa châu trên nền trời để phát hiện sự di chuyển của bộ đội chính qui cộng sản với sự phối hợp của lực lượng mặt trận giải phóng miền Nam.
Những cuộc tập kích của bộ đội mặt trận giải phóng miền Nam trên khắp nẻo đường miền Nam, vào các đồn trại quân đội VNCH, các đồn bót cảnh sát, và vào Dân lành.
Nền trời miền Nam Việt Nam sáng rực với những trái hỏa châu, không mừng Xuân với pháo bông, ánh sáng đẩy lùi bóng tối,tỏ rõ những con đường di chuyển của Bắc cộng.
Những âm thanh như sấm sét xé tan bầu không khí của những cánh chim đại bàng tung bay trên nền trời, từng loạt từng loạt sự run động của mảnh đất miền Nam hiền hòa, hàng loạt tấn bom đạn vung vãi trên con đường mòn"Hồ Chí Minh".
Sự run động mảnh đất đã đánh thức con Dân miền Nam trong đêm vắng, ngơ ngác,lo âu,sợ hãi, lắp bắp trên môi miệng lời kinh nguyện xin ơn Trên ban bố sự an lành.
Nền trời ảnh hiện ánh sáng của những ngọn lửa bốc cao,bập bùng từ đất vọng lên hư không một độ nóng cháy hoa màu cỏ cây, con người, của bom đạn.Tôi không hiểu bao nhiêu sinh mạng bị thiêu sống trong cơn bùng nổ, bùng cháy này.Âm thanh run động tạo sự ngột ngạt khó thở vì thiếu vắng không khí.Tôi cảm nhận buốt lạnh cả châu thân với những hình ảnh mồ chôn tập thể vào năm "Tết Mậu Thân" năm 1968.
Và buốt lạnh trên con đường Quốc lộ được trải rộng bằng thể xác Dân lành của mùa Hè đỏ lửa năm 1972.
Một mùa Xuân ấm áp tình máu mủ chia ly, một mùa Xuân đầy ấp những giọt nước mắt vì miền Nam đã mất đi thể chế Tự Do Dân Chủ.
Sài Gòn thay tên đổi họ, một lần nữa, lịch trình di cư của miền Bắc vào Nam năm 54 đã được tái diễn sau năm 1975.
Một sự di cư sai biệt hoàn toàn năm 1954 của năm 1975.Từ di cư của năm 1975 được chuyển đổi thành từ "Vượt biên"không được công nhận bởi nhà nước cầm quyền.Từ này bị kết án, lên án bởi nhà cầm quyền vì để nói lên sự chống báng, không đồng thuận, không chấp nhận chế độ của nhà cầm quyền.
Vượt biên khởi đầu của người miền Nam Việt sau thời gian ngắn nhất khi sự thống nhất đất nước Việt ngày 30/04/1975 đã hình thành, cùng chung sống trong môi trường xã hội chủ nghĩa, họ hiểu và quyết định tìm Tự Do của một phần trăm sự sống trong sự chết chín mươi chín phần trăm.
Tất cả tự túc bằng đủ mọi phương tiện, không có được sự bảo vệ của một chính phủ nào trên thế giới, không được sự bảo vệ của Liên Hiệp Quốc trên con đường vượt biên tìm Tự Do, máu và nước mắt lại chan hòa trên đất liền và biển cả.
Miền Nam Việt Nam chỉ có hai mùa Mưa và Nắng.Hai mùa thiên nhiên của trời đất, để rồi được kết hợp hai mùa Thu Đông của những con người khát máu, mộng ước với ý muốn nhuộm đỏ toàn miền Nam.Từng giọt nước mắt, máu của sự buồn thảm ảm đạm của mùa Thu với những xác người xanh dờn chương sình lạnh buốt mùa Đông.
Hai mùa Thu Đông của nhân tạo lắp vào chỗ trống của hai mùa Mưa Nắng thiên tạo, để được bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, thật kinh hoàng đau khổ, đớn đau, hận thù, chết chóc, máu và nước mắt làm nguội lạnh đất Mẹ Việt Nam.Hàng hà sa số xác người tỏa hơi lạnh hòa lẫn độ nóng của đất, sự bốc hơi trở thành một hình ảnh mờ mờ sương của mùa Thu.
44 năm qua nơi xứ người, Tôi ngụp lặn trong sương mù của thiên nhiên, cảm nhận, cảm giác thật sự cái ẩm ướt, lạnh buốt làn da, và thấm vào từng thớ thịt, từng bước chân chầm chậm vì sương mù dày đặc.Một sự khác biệt của mùa Thu năm nào tại quê nhà tại thành phố Sàigòn trong cơn khói lửa chiến tranh do tập đoàn "mặt trận giải phóng miền Nam", cánh tay nối dài của Bắc cộng.
Mùa Thu đã đánh động những tâm hồn thi sĩ, nhạc sĩ, nhưng mùa Thu của miền Nam là nhân tạo từ mộng xâm lăng cướp chính quyền của Bắc cộng, như đã từng xảy ra tại miền Bắc năm 1945.
Cho nên, những tác phẩm để đời của các thi sĩ, nhạc sĩ, với những hình ảnh người "Thương phế binh", những cổ quan tài, những vành khăn tang trắng, những lời ca vinh danh người nằm xuống, những bài ca nhi đồng mồ côi cả Cha lẫn Mẹ,thi ca, thơ ca của mùa Thu thật đúng tên gọi :(Requiem) một bản tình ca cầu hồn.
Từ vĩ tuyến thứ 17, từng khói thuốc súng, khói của hoa lá cây cỏ, hòa lẫn khói của thân xác trong biển lửa, tạo thành hình ảnh sương mù bao phủ từng mái nhà, từng con đường phố,bao phủ thể xác nam nữ trẻ thơ, bao phủ thân xác những con người"sinh Bắc tử Nam", và bao phủ cả thân xác Quân nhân cán chính quân lục Việt Nam Cộng Hòa.
Sương mù nhân tạo dày đặc trên mảnh đất, mảnh vườn miền Nam, từ những con người cuồng đảng phối hợp với những sinh vật miền Nam mê mờ, đắm chìm trong chủ nghĩa phi nhân tính, những sinh vật "ăn cơm Quốc gia, thờ Ma cộng sản". Những sinh vật nguyên tạo danh xưng "mặt trận giải phóng miền Nam", của đảng cộng sản Việt và cộng sản Thế giới, họ lũng đoạn, phá hoại, khích động đồng bào miền Nam Việt Nam, để chà đạp, đánh phá Thể chế Việt Nam Cộng Hòa miền Nam, những sinh vật này được thật nhiều ưu đãi của Chính phủ Sàigòn vì họ nằm trong nguồn máy điều hành miền Nam Việt Nam của Việt Nam Cộng Hòa.Những sinh vật này có mặt trong Quân đội VNCH, có mặt trong tất cả nghành nghề ở miền Nam.Họ là những con chốt thí của Bắc cộng, họ cuồng đảng cuồng điên khát máu, thảm sát tắm máu đồng bào miền Nam.
Họ được Bắc cộng tung hô,vinh danh qua những danh từ hảo huyền là"Em nuôi, Chị nuôi, Mẹ nuôi, Mẹ anh hùng",
Nhưng để rồi,44 năm sau, đất đai nhà cửa của họ do đảng và nhà nước ban tặng cho công lao trung thành nằm vùng, thì nay đã được thu hồi, cưỡng chế bởi đảng và nhà nước mà họ đã từng tôn thờ.Bây giờ nhà nước kêu gọi họ phải lao động, nhà nước sẽ hỗ trợ cho họ những tập vé số đi bán dạo ở đường phố,hỗ trợ cho họ được nghỉ ngơi ở mái hiên nhà người, bổn phận của họ hiện nay là ống kính trên đường phố của đảng và nhà nước.Nhưng họ vẫn vui lòng chấp nhận, còn hơn là không có gì,ngay cả thân mạng.
(Vinh quang quá phải không Mẹ nuôi, Chị nuôi,Em nuôi)???
Sau 44 năm cai trị tại miền Nam Việt Nam, đảng cộng sản đã không còn dấu diếm bản chất hèn hạ,nhu nhược, đầu lụy, khiếp nhược, đối với Thiên triều Trung Quốc, và xảo ngôn, bịp bợm, lường gạt, phỉnh phờ đối với toàn Dân tộc Việt, với những sự tuyên truyền dối trá và khoác lác là đánh bại phát xít Nhật, đuối Thực Dân Pháp, đánh Đế Quốc Mỹ, điều đáng ghi nhận là nỗi sợ hãi của đảng Bắc cộng Việt đối với Đế Quốc đỏ Trung Cộng.
Họ cúi đầu,khom lưng, khúm núm,bái phục, và tung hô Thiên triều Trung Quốc.
Miền Nam 44 năm qua thống nhất với miền Bắc, những con ký sinh trùng khuyết tật Nam cộng, những vi khuẩn được sanh ra đời này và tiếp nối di truyền của Tổ lý luận siêu đẳng của Bắc cộng, học tập, thực tập như Bắc cộng,quì lại, khúm núm, khép nép,dạ bẩm thưa với Ông Chủ Tàu ô Hán tộc.
Đồng bào miền Nam hởi, có còn tiếp tục con đường làm Cha nuôi, Mẹ nuôi, Chị nuôi,Em nuôi, cho đảng Bắc cộng hay không?Cố gắng lên đi để được mảnh bằng đạt được thành tích chỉ tiêu của đảng Bắc cộng,cố gắng lên học hỏi thêm về lý luận siêu đẳng của Bắc cộng, để hoàn thành công tác xây dựng nhà cửa khang trang đồ sộ,nguy nga tráng lệ, sống như ông hoàng bà chúa, hưởng thụ máu huyết toàn Dân.Và tiếp tục dành phần ưu đãi cho con cháu giới chức đảng viên đến học tập, thực tập nơi Thiên đường Tư bản giẫy chết, và tiếp tục củng cố sự nghiệp vĩ đại cho con cháu đảng được biết hương vị, mùi vị của bơ sữa, cơm thừa cá cặn của Tư bản Đế Quốc Mỹ, còn đồng bào nêm nếm mùi vị bo bo, mùi vị Tàu vi iểu của Tàu ô, ôm ấp những vị lạ đến từ Bắc Kinh, đúng thế không?Ai sẽ là người hưởng nhan Thánh Chúa đầu tiên??? Và lại tiếp tục, tiếp tục không ngừng nghỉ để con cháu đảng được hưởng trọn vẹn bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông đầy ấp ân sủng của Thượng Đế ban tặng dành riêng cho Thiên đường Tư bản giẫy chết, phải thế không???
Thiên nhiên đã ban tặng cho Thiên đường Đế Quốc giẫy chết, tại sao không ban tặng cho Thiên đường đỏ Xã Hội Chủ Nghĩa???
Thật đôi khi không hiểu nổi vì lý do gì? Thật không hiểu Thượng Đế có kỳ thị không???
Ảm đạm quá mùa Thu Hà Nội, sương mù bao phủ, hương vị hơi lạ lùng, mùi vị phát xuất từ các nhà máy của Trung Quốc trên mảnh đất Việt Nam.Đảng và nhà nước ta không một lời, không quan tâm, không phát biểu ý kiến, không lý luận, biện luận,im lặng chấp nhận một cách tuyệt đối vì Ông Thầy lý luận, biện luận là Trung Quốc điểm cao chót vót hơn những tên học trò Thái Thú Bắc cộng, vả lại sự im lặng là sự sống cho tập đoàn Thái Thú Bắc cộng,im lặng là sống, lên tiếng là chết. Mùa Thu Hà Nội ảm đạm quá, kín cổng cao tường, êm ái trong tư thế với những máy móc điều hòa không khí mát lạnh, sáng chế của Thiên đường giẫy chết.Những anh học trò lý luận siêu đẳng Bắc cộng không làm nhơ danh mái trường của quan Thầy họ là Trung Quốc, nhưng điều đáng buồn là sự thực tập của lý luận siêu đẳng lên trên đầu đồng bào mình, chứ không phải là đồng bào Hán tộc.Đồng bào Hán tộc là con cháu của Thiên triều, là bậc trưởng thượng của những tên học trò Thái Thú Việt Nam, phải kiêng nể, phải kính nể, không được quyền và không có đủ tư cách để nói đến, xâm phạm đến.Thật thương quá lý luận siêu đẳng của Thiên triều Trung Quốc phải không Bắc cộng Việt Nam???
Mùa Thu_Đông Paris của cố nhạc sĩ Phạm Duy thật êm đềm, buồn phiền... Lên xe tiển Em đi....tiển đi đâu...đi vào đồn công an...đi vào trại cải tạo...hay lên xe nhà đòn đến nghĩa trang, cùng với ban nhạc hòa ca tiển đưa nhau??? Bây giờ, Tôi mới cảm nhận thật thấm thía bài ca của cố nhạc sĩ Phạm Duy. Mùa Đông Paris chỉ dành cho những đứa con yêu của đảng và nhà nước.Còn mùa Thu Sàigòn dành cho con Dân miền Nam, lý lịch oai hùng của Thể chế Việt Nam Cộng Hòa... đồn công an, trại tù, trại tẫy não, và sau cùng, được nước Thánh từ nhà Thờ tiển đưa, vài tiếng mõ tụng, tiếng chuông đi vào "Niết Bàn".
Trước và sau ngày 30/04/1975, Việt Nam vẫn tiếp tục trên con đường làm cách mạng,dù rằng vũ khí, đạn dược, từ lâu đã ngủ yên, đã vào kho chứa vũ khí, còn vũ khí hiện nay??? Miền Nam Việt Nam được Bác và đảng yêu mến,quan tâm, nên ban tặng thêm hai mùa Thu Đông.Thu hát cho người... mùa Thu ơi.... các bạn có biết bài hát này của ai không?
Kết quả của mộng xâm lăng, giải phóng miền Nam, một niềm kiêu hãnh của sự bóp méo sự thật lịch sử từ năm 1945 là kết quả của những văn kiện cầm bán biển đảo, đất liền của Việt Nam cho Tàu cộng.Niềm kiêu hãnh tự tôn tự đại trong dối trá, lừa đảo,che đậy sự hèn yếu, nhút nhát trước giặc phương Bắc. Niềm kiêu ngạo đã bóp nghẹt yết hầu của các giới chức lãnh đạo Bắc cộng, khi đối diện với toàn Dân và phải bắt buộc lên tiếng nói để toàn Dân được biết sự việc xảy ra, nhưng giới chức họ biết nói gì đây, phân bua thế nào, biện bạch như thế nào, khi bằng chứng hiện thực đã lộ diện trong Quốc nội và trên toàn Thế giới.Đúng là một tập đoàn :"Thái Thú Tàu ô đảng cộng Việt" đã đem Tổ quốc Việt Nam, đồng bào Việt Nam cầm bán cho giặc phương Bắc.
30 năm cuộc xâm lăng miền Nam,bao nhiêu thân xác của mái đầu xanh đã nằm xuống, phơi mình trên mảnh vườn ruộng nhà,bao nhiêu giọt máu đã thấm sâu vào tận lòng đất Mẹ Việt Nam, cùng tiếng nói màu da chủng tộc, nào có thấy thân xác, thể xác của giặc phương Bắc.
Và giờ đây,44 năm qua, một cuộc chiến mới lại bùng nổ, cuộc chiến về môi trường,y tế, văn hóa, tệ nạn xã hội,ma túy, buôn người,sa đọa ham mê tửu sắc, hoang dâm vô độ, buôn Thần bán Thánh,tham ô,tham nhũng,quan lại, hà hiếp Dân, cướp đất đai và tài sản của Dân, sự thất học của các giới chức lãnh đạo, sự im lặng trước sự xâm chiếm biển đảo của giặc phương Bắc trên biển Đông, và sự bất lực, bất tài của giới chức lãnh đạo trong nguồn máy của nhà nước.Một Quốc hội bù nhìn, tiêu pha hoang phí mồ hôi, nước mắt và máu của toàn Dân.Với vài trăm học trò :"Đại biểu Dân" đang tập đánh vần :"cờ lờ tờ mờ...phê quá..tê quá... bốc quá... bốc cái gì đây? ". Tiền lương lãnh đủ thật phê quá, đóng góp ý kiến xây dựng bằng não heo,nợn (miền Bắc), lợn (Bắc 54),ối giời ơi mệt mỏi quá.
Cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam được thực hiện vào những năm 1953_1956, bài viết được đăng trên Google, có câu sau đây :(Cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc được tổ chức với tinh thần đấu tranh giai cấp triệt để với sự Cố Vấn của các cán bộ Trung Quốc).
Đảng cộng sản Việt Nam là một đảng bán nước, bán con Dân Việt, hèn nhát, cần phải tiêu diệt, cần phải xóa bỏ, một đảng thúi tha nhất, có thể ví thúi hơn cức người, toàn Dân Việt đã trải qua hơn 70 năm qua hít thở mùi vị hôi thúi của đảng, thế mà vẫn không chịu buông bỏ, vẫn không chịu từ bỏ, vẫn không xác nhận và chấp nhận sự thật để xa lánh, để không bị họa vào thân, thế thì chẳng còn gì để mà luận bàn.
Trong một dịp được nghe Cố Hòa Thượng Thích Trí Tịnh thuyết pháp, Ngài nói :"Cức đái của con người là thúi nhất", thúi hơn cức đái của các loài thú vật trên Thế giới này.
Đảng cộng Việt này, cần phải loại bỏ chấm dứt, và chôn vùi vào tận lòng đất để không còn gây ra bệnh truyền nhiễm làm băng hoại sự tốt đẹp của con người,con người được tạo dựng từ hình ảnh cao quý của Thượng Đế.
Thật không thể tưởng tượng và thấy một xứ sở nào trên Thế giới, lại đem xứ sở của mình dâng cho ngoại bang, và độc ác hơn là đày đọa con Dân mình,theo sự chỉ đạo của ngoại bang.
Dế mèn Wallonie,
Le 17/10/2019.
samedi 5 octobre 2019
Một buổi sáng thứ bảy 05/10/2019
Ngồi co ro bó gối, nhìn mưa rơi, không khí se lạnh,10°C, nhấp từng giọt cà phê ₫ắng.
Miên man suy nghĩ về quê hương Việt của Tôi.
Suy tư về một nền văn hóa Việt trong chế độ cộng sản, thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt.
Như Bạn đã sống, đã thấy những tệ nạn xã hội hiện nay, có đủ để chứng minh một nền văn hóa đồi bại,suy thoái của thiên đường xã hội chủ nghĩa hay không?
Từ đâu xảy ra những cảnh anh chị em ruột trong gia đình giết nhau vì tiền tài, đất đai, vật chất???
Từ đâu giới trẻ lại lao vào cơn nghiện ngập ma túy hút sách, thỏa mãn nhục dục???
Từ đâu có những bạo động nơi chốn học đường của các học sinh tiểu học đến trung học???
Từ đâu các ngành giáo viên có những hành động, có những sáng kiến tồi bại, khiêu dâm khích dâm cho các em học sinh với số tuổi chưa trưởng thành???, những tâm hồn trong trắng, hồn nhiên chưa vướng vào những sự việc tội lỗi của số tuổi.
Từ đâu con cái đối với Cha Mẹ,xem Cha Mẹ như là một người tôi tớ, phục dịch???, không còn nghe lời dạy bảo,vâng lời Cha Mẹ,xem Cha Mẹ như là một công cụ sản sinh ra con người, không còn biết đến tình yêu thương vô bờ bến của Cha Mẹ, lòng trắc ẩn của một người con đối với Cha Mẹ trở thành chai đá.
Quan niệm về các bậc phụ huynh không còn mảy may tôn trọng, kính nể mà chỉ biết kính trọng, tôn trọng một lãnh tụ bại hoại, độc ác, một tên sát nhân không Tình người, không Tôn giáo, không Tổ quốc, không có nền tâm linh của con người.
Phải chăng một nền văn hóa của chủ nghĩa cộng sản đào tạo nên những con người khát máu, vô nhân tính, một văn hóa không sai biệt loài cầm thú hoang dã, mạnh sống yếu chết, ăn tươi nuốt sống lẫn nhau,tri thức không có, phải chăng như loài khỉ được nuôi dưỡng trong các gánh xiếc, để làm trò hề cho người, cũng được ăn mặc như người khi diễn hề trên sân khấu, và sau hậu trường sân khấu, màn sân khấu hạ xuống, cởi bỏ quần áo, chỉ còn lại bộ lông lá, hiện nguyên vẹn hình hài của loài khỉ, cốt khỉ,con khỉ vẫn hoàn khỉ.
Từ năm 1998, Tôi được biết sự thay đổi chữ từ chữ viết Việt, từ (Y thành i), Tôi đã từng thắc mắc và đặt câu hỏi về tên gọi của những ai mang từ chữ này (Thúy-Thúi), vậy phải gọi thế nào? Gọi là Thúy hay gọi là Thúi ? Thật đáng thương cho những cô bé dễ thương mang tên Thúy.
Phải chăng, đối với cộng sản phải là một nền văn hóa bóp méo sự thật lịch sử, và sửa đổi lịch sử của những gì Tiền nhân, Tổ Tiên Ông Bà để lại, gầy dựng lịch sử Việt Nam 4.000 năm văn hiến.
Phải chăng, nền văn hóa của Thiên đường cộng sản cố tình xóa bỏ lịch sử của một Dân tộc 4.000 năm văn hiến???
Từ đâu con Dân Việt mượn nơi chốn trà đình tửu điếm làm bầu bạn?Men rượu là người bạn tri kỷ để giải sầu.Nơi chốn này là nơi chốn hẹn hò trụy lạc, những hợp đồng bất chính,say sưa trong men rượu, mê đắm lòng người, mất đi kiểm soát của lý trí, một đôi lời qua lại sẽ dẫn đến sự chém giết lẫn nhau.Và rồi, bỏ mặc bổn phận trách nhiệm đối với gia đình, buổi cơm chiều bên nhau, vợ trông ngóng chờ chồng,con trông đợi Cha về để được sự chỉ dạy bài học, được Cha ôm ấp vào lòng, nghe tiếng khuyên lơn, vỗ về của tình phụ tử.
Nhưng các em chẳng bao giờ được niềm hạnh phúc qua lời dạy bảo giáo dục của các bậc sinh thành, vì sao??? Các em đã hấp thụ và học được điều gì nơi các bậc phụ huynh???Tấm gương nào của các bậc phụ huynh để các em noi theo??? Trong khi mái nhà trường đầy dẫy những sự bạo động, dâm ô,ma túy, phát xuất từ Thầy Cô giáo và những bạn xấu cùng lớp học.Với tâm hồn non trẻ thì ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng, thâm nhập vào ký ức, vào tận tâm hồn trong trắng và tâm ý.Từ đó, lớn dần theo thời gian không thể nào xóa bỏ được.Thế là băng hoại cả một thế hệ của tương lai đất nước.
Thế hệ trẻ ngày nay không được đào tạo một nền văn hóa giáo dục Nhân bản.
. Một vài suy tư về Việt kiều,
Họ, những con người sau cuộc chiến,ra đi tìm Tự Do, tìm sự sống nơi đất khách quê người.Họ đã trả một giá quá đắt trên con đường vượt biên tìm cầu Tự Do Dân chủ.
Một phần ba, đã đến đất liền Tự Do Dân chủ.Hai phần ba, đã phơi thân xác trên đất liền và biển cả.Máu và nước mắt đã tuôn rơi.Họ không quên, không quên những gì đã qua, đã trả, từng cơn ác mộng chập chùng như sóng biển trào dâng, chập chờn trong đêm đêm.Và ký ức vẫn còn ghi nhận, không quên, không thể nào xóa bỏ, xóa đi nỗi hải hùng nguy hiểm của thần chết cận kề, của sự chia ly người thân,tang tóc trên bước đường tìm Tự Do.Từng tiếng người gọi nhau ơi ới, hòa lẫn tiếng khóc la của trẻ thơ vang vọng trong bóng đêm.Bao nhiêu hình ảnh đau thương hiện về,bay lượn, vật vờ trong tâm trí, trong đời sống thường nhật.Dù cố gắng quên, tìm quên trong việc làm, tìm quên trong men rượu nhưng rồi nó lại sống lại,quay trở về và hình như có một điều gì vô hình, gắn bó, bắt buộc mãi mãi phải sống với nó trong tâm thức và phải sống cho đến ngày từ giã cõi đời, cõi trần ai này.
Có thể nói, nó là một phần tử trên châu thân của mình, luân lưu trong giòng máu, tuôn trào không chấm dứt.
Và bây giờ, họ,44 năm qua định cư ổn định, vật chất tiện nghi đầy đủ.Đôi khi quá dư thừa, phủ phê,vui đùa như trẻ thơ.Họ đã quên dĩ vãng, một dĩ vãng kinh hoàng đau thương của bom đạn, của chiến tranh, của sự cướp đi thân mạng người thân yêu, cướp đi mái ấm gia đình, cướp đi bao kỷ niệm của tuổi ấu thơ, tuổi mộng mơ, tuổi dậy thì, trưởng thành, cướp đi sự Tự Do Dân chủ.
Họ đã quên, đã quên hoàn toàn quá khứ đau thương.Họ đã quên những tên đao phủ thủ xa xưa và thời nay.Những tên đao phủ thủ vẫn còn đây, vẫn còn chờ đợi những con người ngây ngô, để một lần được khai đao, làm sống lại thời oai hùng ngày nào.
Việt kiều, họ không thấy, không nghe, không biết, mà chính bản thân họ hiện diện, chứng nhân cho bao nhiêu tình huống xảy ra, sự bất công, bạo lực, bạo quyền, nghèo đói, sự lãnh đạm,thờ ơ, bệnh hoạn, chết chóc.
Họ tìm cầu, tìm vui nơi chốn trà đình tửu điếm, nơi chốn ánh sáng của con thiêu thân lao vào ngọn lửa đang bùng cháy.
Họ đã đánh mất đi giá trị nền tảng của gia đình, họ đã đánh mất đi giá trị nền tảng của văn hóa Nhân bản Đạo đức của con người.
Họ ngụp lặn trong vũng bùn của vật chất, tiền tài,danh vọng hư ảo.Họ không nghe thấy tiếng kêu la, tiếng khóc, tiếng gào thét đau thương của đồng loại.Họ đã quên những lời dạy bảo của Phật Chúa, của Thánh Hiền, của Ông Bà Cha Mẹ.
Con người ôi con người.Dưới mọi hình thức ngụy trang, ngụy tạo với bao hình sắc, hình tướng để lừa phỉnh người,dối gạt người, để nuôi thân mạng mình.Dối gạt người để thỏa mãn dục tánh hèn hạ bẩn thỉu, xấu xa, tội lỗi của mình.Dối gạt người lành thiện, người công chính để làm hậu thuẫn, thế lực cho mình, trong khi chính bản thân mình là kẻ buôn Thần bán Thánh.Bộ mặt Đạo đức giả dối được sơn phết bằng nhiều lớp son phấn của kỹ nữ nơi chốn lầu xanh.Lời nói thao thao bất tuyệt,ca ngợi,cổ động, nhưng dù sao, vẫn còn có cánh cửa hé mở qua câu nói lập lững ẩn chứa Tâm tánh điên đảo và những hành vi mờ ám.
Người Việt hải ngoại sau bao năm xa cách quê hương,nay cửa ngõ Thiên đường xã hội chủ nghĩa mở rộng, Việt kiều, họ đã quên lãng quá khứ 44 năm qua, họ đã trở về để tìm lại gia đình,trợ giúp cho đời sống gia đình, họ đầu tư với nhà cầm quyền cộng sản, họ ca ngợi cho Thiên đường cộng sản là phát triển, đời sống sung túc, họ bịt mắt làm ngơ những gì nhà cầm quyền cộng sản đã làm, chỉ vì quyền lợi tư hữu của họ, có thể nói họ vô tình hay cố ý, đã nuôi dưỡng bộ máy độc tài đảng trị,cung ứng cho tập đoàn cầm quyền, cho một băng đảng cướp tàn bạo,nhu nhược, độc ác, phản quốc, phản lại con Dân đất Việt để trở thành những tên Hán gian bán nước.
Thật không thể ngờ rằng, những người Việt hải ngoại đã sống trong một thể chế Dân chủ, một nền văn hóa, văn minh nhân bản nơi xứ người, có một trình độ kiến thức sâu rộng, vậy mà vẫn bị đảng cộng sản Việt lừa đảo định hướng, họ vẫn tiếp tục lao vào bẫy rập đã giăng sẵn, vẫn là những con thiêu thân của 44 năm sau.Họ nghĩ rằng vì sự sống của gia đình họ và cũng vì lòng tham lam của bản ngã, họ ước ao thân nhân của họ được êm ấm,no đủ, vật chất dư thừa thì họ sẵn sàng ca ngợi cho chế độ độc tài, cho Thiên đường cộng sản.
Nhưng họ quên một điều và không thấu hiểu nếu bản thân họ không có gì để đem về đầu tư hoặc trợ cấp cho thân nhân thì nhà cầm quyền cộng sản sẽ đối xử ra sao??
Họ, Việt kiều hải ngoại đã quên nhìn, nghe, hiểu, biết có bao nhiêu gia đình được êm ấm no đủ, hạnh phúc,hay là đã mất tất cả tài sản đất đai chỉ vì bị nhà cầm quyền cướp bóc??? Đây là người Dân trong quốc nội.
Còn đối với Việt kiều, họ có xét thấy nhà cầm quyền tập đoàn cộng sản đang hưởng thụ, hưởng trọn những gì hải ngoại gửi về cho thân nhân và những gì Việt kiều đang đầu tư??? Họ không một lần đặt câu hỏi vì sao nhà cầm quyền ưu đãi họ và lơ là dễ dãi cho họ sự Tự Do đi lại???
Họ, người Việt kiều hải ngoại đâu biết rằng, có những cặp mắt trong bóng đêm, luôn luôn theo dõi mọi hành vi, hành động của những người Việt kiều có mặt trên đất nước nói riêng và người Dân trong xứ nói chung.
Đối với xứ Thiên đường cộng sản,an ninh Quốc gia là trên hết, màn lưới an ninh chặt chẽ từ xóm làng đến thành thị, và đặc biệt dành riêng cho những gia đình Việt kiều có mặt trong xứ và đối với người ngoại quốc đến Việt Nam,du lịch hoặc kinh doanh.
Việt kiều trên khắp Thế giới vì tình yêu thương gia đình,sau bao nhiêu năm xa cách, đời sống của gia đình eo hẹp, khó khăn, họ đã không ngại sự vất vả, khổ sở, họ chịu đựng cái lạnh buốt giá nơi xứ người để làm lụng, dành dụm, góp nhặt từng đồng bạc để gửi về cho gia đình thân nhân có sự sống.
Tất cả vì gia đình.
Thống kê con số Việt kiều trên toàn Thế giới là 5 triệu, và như vậy có tất cả là 5 triệu gia đình trong xứ Việt Nam.
Con số thành viên của 5 triệu trong gia đình ít nhất là 2,3 thành viên.
Vậy chúng ta làm một bài toán nhơn của con số 5 triệu gia đình với 3 thành viên của một gia đình, tổng số là 15 triệu người.Đây là con số gia đình của Việt kiều trong xứ.
Con số 15 triệu này tiếp cận rất nhiều những thông tin từ con cháu của họ ở hải ngoại, và con số 15 triệu này có một đời sống khả dĩ sung túc.
Vậy 15 triệu người này có chấp nhận một cuộc đổi mới về đời sống cho quê hương đất nước không?, nghĩa là chấp nhận để mà thay đổi chế độ tà quyền cộng sản này hay không?
Chắc hẳn là không rồi, vì đời sống của họ có đầy đủ phương tiện vật chất từ con cháu của họ ở hải ngoại gửi về.
Họ không quan tâm, họ không màn đến bất kỳ sự việc gì xảy ra,hay những điều thay đổi trong xứ sở, vì đời sống của họ quá no đủ.
Họ quan niệm chế độ cộng sản này đã mở rộng cửa ngõ, nhờ vậy,con cháu của họ trở về thăm quê hương và như thế họ được no đủ về vật chất.
Có thể, họ mang ơn đảng và nhà nước cầm quyền hơn là chống lại đảng độc tài tà quyền, chống lại bất công, chống lại tham nhũng, chống lại kiểu cách quan lại của giới chức đảng viên, và chống lại tập đoàn tà quyền bán nước.Vì họ được êm ấm, có sẵn tài sản để chạy chọt mỗi khi cần cậy nhờ vào công quyền về một việc gì, dễ dàng quá, dù họ thấy vô vàn tệ nạn xã hội hàng ngày, những sự cướp đất đai, nhà cửa,v.v...họ bịt mắt làm ngơ đối với những đồng bào nghèo đói, những nạn nhân của chế độ cộng sản, họ sợ hãi khi lên tiếng để bênh vực, họ thờ ơ lãnh đạm, mặc tình những con người khốn khổ, yếu đuối, vô sản vì không có tài sản trợ giúp từ hải ngoại.Những con người vì lý lịch Tôn giáo và những người con cháu của Thể chế Việt Nam Cộng Hòa miền Nam xưa.
Vậy thì,con số 15 triệu thành viên của gia đình hải ngoại là những bóng ma trong đất nước Việt, một con số không vĩ đại của nhà cầm quyền cộng sản.Hy vọng gì, đặt niềm tin gì vào 15 triệu người này.Có thể nói, họ đã trở thành một thành trì bảo vệ cho chế độ, cho đảng và nhà nước cộng sản.
Với một đời sống sung túc, êm ấm thì chắc chắn chẳng ai dại gì để mà thay đổi.
Chúng ta nên đặt lại câu hỏi, của những người thân nhân 15 triệu người này ở hải ngoại, họ nghĩ gì, biết gì về đường lối của tà quyền cộng sản,hay là họ thấy không cần thiết phải biết đến, gia đình Tôi êm ấm là tốt rồi.
Có thể,15 triệu người trong xứ và 5 triệu người ở hải ngoại là một con số được đảng và nhà nước để vào sổ vàng, được ưu đãi, ưu tiên, vì suốt hơn 20 năm qua, họ đã giúp cho đảng cộng sản một ngân quỹ, tài lực thật dồi dào,phong phú và đã phụng dưỡng toàn bộ gia đình con cháu đảng và nhà nước.
Có thể nói, họ được liệt vào thành viên trung thành hơn những đảng viên chân chính.Tất cả chỉ vì lợi ích vinh hoa phú quý cho đời sống của mình.
5 triệu Việt kiều có chắc chắn khẳng định là 5 triệu người yêu nước??? Nếu có, thì ước chừng một vài ngàn yêu nước trên tổng số 5 triệu.
Nói chung,con số 20 triệu đã trở thành những bóng ma vất vưởng trên đường phố Việt Nam.Con số này, họ không thấy, không nghe, không biết, không tất cả, không có ô nhiễm môi trường, không có bệnh hoạn, không có chết chóc vì tai nạn,ung thư, không có xì ke ma túy, không có ăn uống chất độc thực phẩm, không có đường lối giáo dục suy thoái, không có tham nhũng, tham ô của giới chức quan lại, không có thấy giặc phương Bắc chung sống với mình, không có thấy cảnh giết chóc trên đường phố, không có thấy cảnh sa đọa của thế hệ trẻ ngày nay, không có nhận biết họa mất Nước gần kề, không có thấy biển đảo đất liền rơi vào tay Trung Quốc do chính tà quyền Thái thú cầm bán.Không có thấy tương lai sự thống nhất tiền tệ, đồng nhân dân tệ là chánh yếu, không có thấy sự biến dạng của đất nước mang tên Việt Nam được chuyển đổi thành một khu tự trị, một tỉnh lỵ của Hán triều, được đổi tên là "Âu Lạc".
Hỡi 5 triệu Việt kiều hãy nhìn lại và tự quyết, không nên tiếp tục gầy dựng một nền tảng tài chính cho đảng cộng nô bán nước.
Tất cả do chính các bạn đã xây dựng cho đảng và nhà nước cộng nô.
Các bạn đặt để tình thương gia đình, và đã vô tình nuôi dưỡng tập đoàn bán nước.
Các bạn có thấy họa mất Nước chưa???
Hay các bạn chấp nhận cho một ngày nào đó, đứng xếp hàng trước cửa Tòa Đại Sứ quán Trung Quốc nơi xứ sở bạn đang cư ngụ, để xin chiếu khán nhập cảnh tỉnh lỵ Việt Nam (Âu Lạc), với lý do về thăm gia đình???
Nếu thật sự các bạn ước ao về tỉnh lỵ Việt Nam Âu Lạc, thì Tổ Quốc của các bạn đúng là Tổ Cò, nhưng không biết chắc gia đình của các bạn vẫn còn đó hay không???
Dế mèn Wallonie.
Le 10/10/2019.