samedi 17 août 2019

Thư cho bạn hiền (ngày 17/08/2019).

Bạn hiền ơi,

Tại sao lại phải nhân danh "Tôn giáo" , để nói lên tiếng nói "Công Lý" ?
Tại sao lại không nhân danh quyền của một người "Công Dân" của một đất nước để cất cao tiếng nói "Công Lý" ?
Nếu dùng quyền "Công Dân "của một con người thì không gì không thành công :
" Tiếng nói của người Dân".
Nếu dùng đến " Tôn giáo "để nói lên tiếng nói " Công Lý ", thì chắc chắn rằng sẽ bị chụp mũ,vu khống, lợi dụng, thì sẽ bị đè bẹp, bị bách hại và bị cấm Đạo.
Và tâm lý chung là, chỉ có những ai theo " Tôn giáo "đó sẽ đứng lên đòi quyền lợi, còn những ai ngoài "Tôn giáo " đó, thì chắc chắn chẳng có người tham dự,tham gia trong công cuộc đấu tranh.Liên tôn "Tôn giáo"cũng vậy.
Không hẳn tất cả "Công Dân"trong một xứ sở, đều có một Tôn giáo riêng cho bản thân mình.
Tùy thuộc ý thức, ý nguyện của Dân, bổn phận và trách nhiệm của mỗi người "Công Dân".
Đương nhiên, trong chế độ cộng sản, một chế độ độc tài, đảng trị, sự đòi hỏi quyền lợi, quyền Tự Do Nhân bản, quyền đa đảng, cho toàn Dân là một điều cực kỳ khó khăn,tám mươi phần trăm là đối diện với thần chết.Nhưng niềm hy vọng hai mươi phần trăm là sự sống trong sự chết, tìm sự sống trong cái chết, với sức mạnh và sự hy sinh của toàn Dân, thì thần chết sẽ bị đẩy lùi vào bóng tối.
Bạn hiền ơi,
Và còn tệ hại hơn nữa, là những con người cộng sản hiện nay, họ không phải thật là người cộng sản của thời kỳ khởi đầu đem ý thức hệ cộng sản vào trong đất nước Việt.Thời kỳ các đảng phái khác nổi dậy, làm cuộc cách mạng chống Thực dân Pháp.Sự lầm lẫn của các đảng phái đối với chủ nghĩa cộng sản, đảng cộng sản Đông Dương trong thời kỳ này, đã đi đến kết quả là các đảng phái yêu nước đã bị tiêu diệt sau đó, bởi bàn tay cộng sản.
Cộng sản đã chỉ điểm cho Thực dân Pháp, những người yêu nước của các đảng phái, để nhờ bàn tay Thực dân Pháp tiêu diệt, thay vì chính họ.Thời kỳ "trăng sáng trăng tỏ", lòng Dân chưa được biết, đâu là bạn, đâu là kẻ thù, đâu là những con người chính nghĩa, và đâu là phi Nhân bản, đâu là yêu nước, và đâu là bán nước.
Và sau cùng, những con người yêu nước sẽ bị tiêu diệt bởi cộng sản, nếu họ từ chối gia nhập Đảng cộng sản.
Hãy nhìn lại lịch sử,sau khi cộng sản cướp chính quyền của chính phủ "Trần Trọng Kim", cuộc thanh trừng các đảng phái còn sót lại và đấu tố các điền chủ, một nỗi đau thương lan tràn trên đất Bắc, màu máu thay thế cho những giọt nước mưa thấm nhuần những mẫu ruộng vườn.
Và giờ đây, bản chất, hình hài, bộ mặt thật của cộng sản Việt đã hiện nguyên hình là tay sai, Thái Thú cho Tàu cộng, và là những con người vô học thức, vô gia đình, vô Tôn giáo, một băng đảng ăn cướp, đã đào tạo cả một thế hệ ăn cướp như họ.
Hãy nhìn,sau 44 năm của miền Nam, hơn 70 năm tại miền Bắc, tệ nạn xã hội, từ học đường ra đến xã hội,gia đình và Tôn giáo.
Đạo lý, luân thường đảo lộn.Chất độc ma túy đã thấm sâu vào tận xương tủy giới trẻ.Tình người không còn.Tình yêu Tổ Quốc đã chìm sâu từ 80 năm qua, dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt.
Chủ nghĩa cá nhân đã lên ngôi trong xứ Việt.Sau chủ nghĩa cộng sản.
Bạn hiền ơi,
Tôn giáo không phải là tuyệt đối "Tối cao" trong một xứ sở, trong một đất nước Vô Thần nói riêng và Thế giới Tự Do nói chung.
Tiếng nói của người Dân là "Tuyệt đối Tối cao"trong một đất nước "Vô Thần"nói riêng, và Thế giới Tự Do nói riêng, và con người trên trái đất này, những sinh vật sống nói chung.
Tối cao của "Tôn giáo"là tình thương, tình yêu, giữa người với người, người với loài cầm thú,cỏ cây trên trái đất này.
Nếu thể hiện được "Tình đồng loại", thương người như thể thương thân thì mới kết hợp được với Đấng mà mình Tôn thờ.
Chưa nói đến tình yêu nước, bảo vệ chủng tộc, bảo vệ đồng loại, bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường, mảnh đất hiện hữu sự sống.
Thật đau buồn,đau buồn mà nói, có bao nhiêu Tín đồ Tôn giáo thực thi, thể hiện lời "Đấng Giáo chủ" đã dạy bảo???
Ngay cả những vị lãnh đạo Tôn giáo???
Vậy có phải "Tôn giáo"có phải là tuyệt đối Tối cao trên quả hành tinh này không???
Tiếng nói con người là tuyệt đối Tối cao, thể hiện qua hình ảnh của Đấng Tối cao của Tôn giáo.
Bạn hiền ơi,
Sự hy sinh làm nên lịch sử, chứng minh cho :(Tình yêu thương đồng loại chủng tộc), để thấy lời nhiệm mầu của các Đấng Tôn giáo.
Thật sự hiện hữu trên trái đất này, nên thật sự có "niềm tin" vào lời dạy của các Ngài.
"Lý thuyết không thực hành"chỉ là ảo tưởng,sanh ra bệnh tâm thần, những cái xác không hồn, biết đi, đứng, nằm, ngồi.
Bạn hiền ơi,
Nhờ vào Tôn giáo, tội lỗi, tội ác giảm đi rất nhiều, không lan tràn trên khắp địa cầu này.Nhưng không vì thế mà dừng lại khi trực diện với tệ nạn xã hội lan tràn,do cơ cấu điều hành sai lầm của nguồn máy của chính quyền cai trị.
Nếu không lên tiếng nói, tội lỗi, tội ác, ngày càng bành trướng, lớn mạnh, họa tiêu diệt cả một đất nước sẽ hình thành, lúc ấy, sự ăn năn hối hận đã muộn màng.
Tất cả sẽ bị tiêu diệt,con người không còn thì Tôn giáo cũng không còn.Có con người thì có Tôn giáo.Cái này có thì cái kia có.
Cái này không thì cái kia không.Tất cả đều có liên quan với nhau.Không có cái gì tồn tại độc lập trên trái đất này.Tất cả đều phải nương vào nhau để mà sinh tồn.
Tại sao biết rất rõ loài thú hoang dã, mà con người lại tự nhốt " Trí tuệ của mình" vào chuồng,thay vì nhốt loài thú hoang dã mang hình hài người???
Tôn giáo là "Trí tuệ" tối cao của Thượng đế.
Trí tuệ của Thượng đế có đặt đúng vị trí của Ngài không???
Tại sao, chúng ta biết mình "Vô minh", không sáng suốt???
Nếu đã biết mình "Vô minh", thì lấy cái gì để nói mình "Vô minh", để biết mình "Vô minh"???
Khi đã biết mình "Vô minh", thì chắc chắn không hẳn là "Vô minh".
Hàng ngàn, hàng vạn lý do để biện minh cho sự gian dối,dối trá, xảo quyệt, yếu hèn, bạc nhược,tham đắm hưởng thụ bã vật chất, nuôi dưỡng lòng tham lam vô cùng tận, và nỗi sợ hãi của mình.
Sợ hãi khi bị đánh mất tất cả.Mất thân mạng là mất tất cả.
Sự khôn ngoan sáng láng như các Đấng Tôn giáo ở đâu,đi đâu, về đâu???
Sự kiên nhẫn,kham nhẫn, chịu đựng, đến khi nào???
Đời mình, kéo lê sang đời con, cháu,chắt, chít???
Và sau cùng, dòng giống Việt không còn??
Hay là, vẫn còn ảo tưởng ta hưởng được nước Trời (Thiên Đàng),hay cõi "Cực Lạc", hay vào "Niết Bàn"???
Phải chăng, tự mình xây dựng cho chính mình một cõi vọng tưởng, để tự an ủi lấy chính mình,thu mình trong vỏ sò,co đầu rút cổ như loài rùa???
Tận cùng, cùng cực của những sự bất công, bạo quyền, chết chóc hiện hữu, được tồn tại qua những con người nhân danh bốn chữ "Từ Bi_Bác Ái", "Văn Nhân, Nhân Bản", những từ ngữ thật đẹp,kiêu sa tựa như giọt sương rơi, tựa bọt nước bong bóng của những giọt nước mưa.
Hãy đừng tự vỗ ngực và tụng đọc :
(Mea Culpa,Mea Culpa,Mea maxima culpa
Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng).
    Tất cả quá muộn màng rồi.

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire